Cái nhà này sắp thành nhà trọ đến nơi rồi…
Lẽ ra chị không nên nói những lời làm anh đau lòng. Lẽ ra chị không nên cáu giận trước mặt hai con, nhưng sự chịu đựng trong chị giống như cái lò xo bị nén hết cỡ, đến lúc bật tung ra.
Chị và anh đều là dân ngoại tỉnh lên thành phố lập nghiệp. Ở thành phố lớn, có được một mảnh đất xây nhà là việc không dễ đối với những người có thu nhập chỉ đủ trang trải cuộc sống hàng ngày. Vậy nên cho đến khi sinh đứa con đầu lòng, vợ chồng vẫn ở nhà thuê. Mãi đến khi đứa con thứ hai chào đời, anh chị mới có được một căn nhà cấp bốn nho nhỏ.
Bao nhiêu năm ở nhà thuê, giờ có nhà riêng, dù chỉ hơn chục mét vuông nhưng ngày dọn về nhà mới, khỏi phải nói chị vui như thế nào. Chị vừa dọn dẹp, sắp xếp đồ đạc vừa hát. Có lúc giữa đêm chị giật mình ngồi dậy nhìn quanh, ngỡ mình đang mơ.
Nhưng, niềm vui chẳng tày gang. Từ khi có nơi an cư, vào những dịp cuối tuần nhà chị thường có khách, phần lớn là khách của chồng chị. Có những người bạn lâu ngày đến chơi và có cả những ông bạn bia bọt đến ngồi lai rai từ sáng đến chiều. Cả tuần đi làm mệt, chủ nhật muốn nghỉ ngơi cũng không có chỗ mà ngả lưng, hai mắt díp lại nhưng chị phải chống chọi với cơn buồn ngủ bằng những việc lặt vặt. Hai đứa nhỏ không có chỗ ngủ trưa nên đùa nghịch đuổi nhau mãi. Nhiều lần chị nhỏ nhẹ góp ý với chồng nhưng anh bẻ lại: “Bạn bè quý nhau mới đến, nếu em khó chịu thì từ nay bọn anh ra quán vậy”.
Từ sau lần ấy, khách bia bọt đến nhà chị vãn đi. Chị chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì lòng lại trĩu nặng vì những vị khách khác xuất hiện. Đó là những người họ hàng hoặc hàng xóm ở quê có việc lên thành phố, được chồng chị đón về nhà. Cũng sinh ra và lớn lên ở quê, chân từng vương mùi bùn đất nên chị rất trân trọng tình nghĩa quê hương. Nhưng, nhà chị bé xíu. Mỗi lần nhà có khách là phải trải chiếu hoặc ngả đệm nằm dưới sàn nhà. Nhiều lần bực lắm nhưng chị vẫn cố nhẫn nhịn khi nghĩ người ta không có chỗ trú chân qua đêm nên mới nương nhờ nhà mình.
Có lần, sau khi khách ra về, chị đem những tâm trạng dồn nén bấy lâu chia sẻ với chồng. Chồng chị không những không cảm thông, mà còn trách vợ hẹp hòi. Chị nhìn chồng, mắt ngân ngấn nước: “Mình ơi, không phải em hẹp hòi. Em chỉ ước gì nhà mình rộng!”.
THU ĐỨC (PNO)
BACSI.com