Hơn 4 tháng trời cô ở dưới quê, anh nhớ vợ, thương con nên hàng tuần đều về nhà thăm. Mẹ gay gắt bảo anh cần gì về nhiều vậy cho tốn tiền, phí sức. Mẹ bảo anh chỉ cần mỗi tháng về một lần là được rồi. Nhưng anh không làm theo lời mẹ, bởi mỗi khi anh gọi điện về cô không than, không khóc nhưng cái giọng nghèn nghẹn nhớ chồng của cô làm anh thắt ruột vì thương. Tiếng “nhớ’, tiếng “thương” cô nén trong lòng, phần vì không muốn anh xót xa, phần vì mỗi lúc điện thoại reo mẹ chồng luôn ở cạnh.

Nói anh không được, mẹ đâm ra giận cô: “ Mày đừng cho thằng Long về nữa. Về làm gì, tội nghiệp nó cả tuần làm việc rồi, cuối tuần phải nghỉ ngơi” - “Làm sao con kêu ảnh được hả má. Anh muốn về thăm Bi mà” - “Mày không khóc, không than với nó thì nó sẽ không về. Về hoài mệt mỏi lắm”.

Dù cô ở nhà chồng nhưng chị dâu cô vẫn xin phép để mỗi sáng đến lo cho cô. Chị giặt đồ của cô và em bé, loay hoay phụ cô chăm bé đến trưa thì về. Ngày ngày chị đều đặn đến phụ giúp, cũng là để cô khỏi tủi thân vì ở nhà chồng.

Lương của cả 2 vợ chồng vào thời điểm đó chỉ hơn 3 triệu đồng với bao thứ phải chi tiêu cho 3 người, đặc biệt là lo cho em bé. Mỗi tuần, anh về, cô đều nhắc anh gửi tiền để mẹ mua thức ăn cho cô, dù mỗi sáng chị dâu đều mang thức ăn đến, họ hàng bên cô cũng thay nhau mang thức ăn ngon, bổ dưỡng cho cô mỗi ngày.

Vậy mà một hôm, anh nói với cô: “Tư Hương gọi điện cho anh nói má đem cầm sợi dây chuyền vì thiếu tiền. Nó nói chắc là lo cho em và Bi nên má mới túng tiền. Em tính sao?”. Cô chỉ im lặng không nói gì, lòng tự hỏi không hiểu tại sao lại ra cớ sự. Cả anh và cô đều biết là với số tiền mình đưa cho mẹ, không thể nào có chuyện không đủ để trang trải các khoản phí sinh hoạt cho gia đình.

Cô rất biết ơn mẹ chồng vì đã giúp chăm sóc cô suốt mấy tháng trời ở cữ. Tuy nhiên, có những chuyện mà cô cảm thấy quá đau lòng. Cô từng nghĩ không biết mẹ có đối xử với con gái của mẹ như với con dâu hay không? Nếu con gái của mẹ ở vào hoàn cảnh của cô thì mẹ có xót xa hay không?

Ngày ba chồng vỡ nợ vì chơi số đề, cô bàn với chồng tìm cách trả nợ từ từ. Khi ba chồng có chuyện ra tòa, vợ chồng cô cũng là người luôn đi theo sau để giải quyết mọi việc. Cô làm những chuyện đó vì thương chồng, vì muốn mẹ nghĩ lại mà cư xử với mình khác trước.

Khi Bi được 5 tuổi, cô mang thai lần thứ hai. Lần này, thai không tốt như lần trước. Một tháng mà cô bị động thai tới hai lần. Một phần vì cô không khỏe, một phần vì cô phải vừa đi làm, vừa đi dạy và đi học thêm vào mỗi tối. Cô không dám báo cho ai hay vì sợ mọi người lo lắng. Nhưng anh bảo cô gọi điện về cho mẹ, nhờ mẹ chỉ bày cách thức dân gian giúp dưỡng thai, bồi bổ sức khỏe. Anh bấm số rồi chuyển máy cho cô. Cô kể tình hình cho mẹ nghe và đính chính: “Anh Long nói con gọi về nhờ mẹ, vì mẹ có nhiều kinh nghiệm. Con thì lại sợ gọi về mẹ sẽ lo”. Mẹ trả lời ngay: “Ừ, con nói đúng đó. Mẹ chỉ lo thôi chứ mẹ không biết gì đâu”. Câu trả lời của mẹ như gáo nước lạnh tạt vào cô. Không kể cho chồng nghe, cô chỉ nói là mẹ không biết vì trước giờ mẹ chưa gặp trường hợp đó bao giờ.

Đến ngày mẹ lên Sài Gòn tái khám bệnh bướu và huyết áp, cô áy náy vì không làm tròn bổn phận. Trước giờ cô vẫn là người đưa mẹ đi làm xét nghiệm, đi khám bệnh… Giờ cô không được vận động nhiều. Bác sỹ yêu cầu cô phải nghỉ làm việc, nhưng vốn tính năng động, cô không thể nằm im ở nhà. Xin bác sỹ đi làm với lời hứa ít vận động, có người đưa đón, đi làm về thì phải nghỉ ngơi và không làm việc nhà, nhưng cô thấy mình không tròn phận làm dâu khi không lo được cho mẹ lúc cần.

Cũng trong thời gian đó, Bi và anh bị bệnh cùng lúc. Bi vừa dứt thuốc, anh vẫn còn nằm mê mê trên giường vì sốt, cô lại bị cảm cúm. Cả nhà 3 người nằm 3 góc, mệt mỏi vì bệnh. Mẹ vẫn kiên quyết về quê dù anh và cô đều nài nỉ mẹ ở lại vài ngày. Vợ chồng cô gắng gượng lo cho nhau và con, dù cả hai đều rã rời vì bệnh.

Hơn một tháng sau, chị Hai báo tin đã mang thai. Mẹ lập tức từ quê lên Sài Gòn ở hơn 10 ngày chỉ để chăm sóc và theo dõi tình hình sức khỏe của chị, dù chị vẫn rất khỏe. Cô thấy tủi cho phận mình. Cô nào dám mong mẹ sẽ thương yêu mình như con đẻ, chỉ mong mẹ rủ lòng mà nghĩ lại, đừng phân biệt đối xử quá rạch ròi giữa con đẻ và con dâu.

Ai cũng có trái tim để cảm nhận, để yêu thương, hờn giận. Sao mẹ không nghĩ rằng con dâu của mẹ cũng rất cần tình thâm, cũng sẽ rất buồn vì người thân thờ ơ, lãnh đạm?

Nếu hờ hững, không quan tâm là tính cách của mẹ thì cô cũng chẳng bận tâm làm gì, đằng này… Mẹ chu đáo, tận tâm với con gái của mình bao nhiêu thì lại nhẫn tâm, ơ thờ với con dâu bấy nhiêu. Mẹ có biết như thế là quá bất công đối với cô hay không? Chính anh còn nhận ra sự phân biệt đó thì đứa con gái nhạy cảm, tinh tế như cô làm sao không khỏi đau lòng?

Cô chưa từng nghĩ mình sẽ “trở mặt” với mẹ chồng. Cô vẫn khát khao tình thương của mẹ. Nhưng cô phải thể hiện, phải có chút giận, buồn để mẹ hiểu rằng: Cô cũng cần mẹ, mẹ có biết không?

Theo phunu