Nhìn em cặm cụi gấp quần áo, chuẩn bị chu đáo từ lọ dầu gió đến vỉ thuốc cho chồng mang đi công tác, lòng anh chợt nhói lên chút day dứt. Nhưng, nỗi đam mê mù quáng lại cuốn phăng anh đi. Đàn ông khi đã trót sa chân vào cuộc phiêu lưu tình ái thì khác nào cưỡi sóng biển khơi, đâu dễ gì dừng lại. Anh lén lút hẹn hò với người con gái khác, dù chưa một lần nghĩ tới chuyện đánh đổi tổ ấm gia đình đang có…
Bao rạo rực trong con tim lầm lạc chợt tan biến khi anh đọc được những lời tâm tình trong bức thư em tế nhị đặt vào va ly quần áo: “Chồng à, anh có nhớ trước khi quyết định gắn kết cuộc đời cùng nhau chúng mình đã có chuyến đi đầy ắp kỷ niệm ở bãi biển Sầm Sơn không? Ngày ấy, anh đã nói với em: hạnh phúc mong manh như nắm cát trong tay người, nắm thật chặt cũng không ngăn được cát trôi qua kẽ tay mà thả ra thì chẳng còn gì hết. Em phụng phịu bảo anh “cụ non” rồi căn vặn: “Chẳng lẽ không có cách nào giữ được cát trong tay, giữ được hạnh phúc cho cuộc đời?”. Ôm em vào lòng, anh trả lời cát chỉ ở lại trong tay người khi thấm đẫm nước và hạnh phúc chỉ tồn tại trong ngôi nhà luôn được thắp sáng ngọn lửa niềm tin và tình yêu chung thủy… Có lẽ giờ anh đã quên kỷ niệm ngọt ngào đó, còn với em, gần chục năm chung sống bên anh, em luôn mang theo thông điệp hạnh phúc vốn chơi vơi, khó nắm bắt, tựa những hạt cát trong tay người, để từ đó vững vàng vượt qua những cám dỗ, chăm lo vun vén hạnh phúc của chúng ta. Gần đây, điều tiếng dư luận và sự nhạy cảm của trái tim mách bảo em rằng anh đã thay đổi. Ngay cả chuyến công tác này cũng là không có thật, phải không anh? Nào phải em yếu đuối, cam chịu, không biết ghen tuông nên vẫn tỏ ra bình thản mà vì em luôn tâm niệm cố tình ràng buộc người đàn ông khi trái tim anh ta đã hướng về một bóng hình khác là tự chuốc thêm đau khổ”… Nước mắt anh đầm đìa trang thư. Giây phút ấy anh bừng tỉnh nhận ra mình đang “đùa với lửa”. Những đam mê phù phiếm, nhất thời không chỉ đẩy anh đến nguy cơ mất đi tổ ấm gia đình với người vợ thảo hiền và đứa con trai kháu khỉnh mà còn hủy hoại danh dự, sự nghiệp của bản thân…
Nhắc lại “sự cố” của gần hai năm về trước, anh ngàn lần cảm ơn số phận đã mang lại cho anh người vợ vừa xinh đẹp, vừa thông minh, khéo léo. Em đã giúp anh hiểu được giá trị của hạnh phúc từ những điều bình dị đang có trong tay để biết nâng niu, trân trọng và biến nó thành điểm tựa, thành động lực vượt qua thử thách cuộc đời. Mới đây, công việc không thuận lợi đã khiến anh chán nản, đôi lúc muốn buông xuôi tất cả. Nhưng rồi, sức lực anh như được phục hồi khi sáng nay nhận được email của em: “Cuộc đời là những trái banh. Gia đình là trái banh bằng thủy tinh, rơi xuống sẽ vỡ vụn. Sức khỏe là trái banh bằng sắt, rơi xuống rất khó vực dậy. Sự nghiệp là trái banh bằng cao su, rơi xuống vẫn có thể bật lên, thậm chí còn bật cao hơn trước”. Anh thấm thía nhận ra, khi vui cũng như khi buồn, khi thành công cũng như thất bại, lúc nào em cũng là người đồng hành luôn sẻ chia cùng anh. Kỷ niệm ngày cưới của chúng mình đang đến gần. Dẫu con đường phía trước còn không ít khó khăn, nhưng anh tin tình yêu sẽ là ngọn lửa soi đường giúp chúng ta vượt qua tất cả…
LÊ ANH TUẤN (PNO)
BACSI.com