Kết quả 1 đến 7 của 7
  1. #1
    mualaroi Đang Ngoại tuyến Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    8

    Mặc định Tôi đang thật sự bế tắc

    Tôi không biết phải bắt đầu câu chuyện của mình như thế nào đây? Tôi thật sự đang rơi vào tâm trạng chán nản, tuyệt vọng, tôi chỉ muốn chết mà thôi. Tôi thật sự mong muốn nhận được nhiều lời khuyên chân thành của các bạn.

    Tôi năm nay 30 tuổi. Cách đây 5 năm, tôi đã gặp và yêu anh, mối tình của chúng tôi được gia đình tôi, bạn bè và cơ quan ủng hộ rất nhiều (tôi và anh làm cùng công ty). Chúng tôi luôn quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau trong công việc cũng như trong cuộc sống. Giữa chúng tôi đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp mà cho đến tận bây giờ và mãi mãi về sau tôi không thể nào quên.

    Một năm sau, chúng tôi đã định tổ chức đám cưới. Nhưng trớ trêu thay khi anh bàn chuyện này với gia đình anh thì không hiểu sao gia đình anh không đồng ý nữa. Lý do là tôi và anh không hợp tuổi nhau, gia đình anh đã cấm đoán, ngăn cản chúng tôi. Vì tình yêu tôi và anh đã cố gắng đấu tranh, thuyết phục gia đình anh, nhưng sau 3 năm chúng tôi vẫn không đi đến kết quả gì. Trong thời gian đấy tôi và anh đã trải qua rất nhiều biến cố, những khó khăn, vất vả tưởng chừng đối với tôi không thể vượt qua nổi.

    Tuyệt vọng và bế tắc, tôi đã quyết định sẽ có con với anh hy vọng rằng gia đình anh sẽ vì thế mà chấp nhận tôi, vì chẳng ai nỡ bỏ con cháu ruột thịt của mình cả. Anh biết ý định đấy của tôi, cũng không đồng tình và cũng không ủng hộ tôi, để mặc tôi quyết định. Khi tôi có thai được 3 tháng, tôi xin nghỉ việc ở cơ quan vì tôi không muốn ai biết chuyện này của chúng tôi.

    Thời gian có thai, tôi có linh cảm anh cũng không được như trước kia nữa, mọi chuyện sẽ không theo như ý định của tôi… Tôi lo lắng, hồi hộp và cả sợ hãi nữa, không biết cuộc đời tôi và cả đứa con trong bụng tôi sẽ ra sao đây? Thời gian đấy anh xa lánh dần tôi, anh lạnh nhạt với tôi mặc dù anh vẫn ở bên tôi, vẫn trò chuyện tâm sự với tôi.

    Cuộc đời chẳng ai học được chữ ngờ phải không? Cái ngày định mệnh ấy đã đến với tôi. Anh lấy vợ mà ngày cưới của anh tôi không hề biết gì cả. Khi nói với mọi người về chuyện này thì chẳng ai có thể thể tin được rằng anh lại có thể đối xử với tôi như vậy. Anh lấy một người mà sau này khi gặp lại anh nói là hàng xóm cũ của gia đình anh.

    Anh lấy vợ vì sự ép buộc của gia đình, vì anh không thể làm cho gia đình, bố mẹ anh phải buồn phiền… Tôi chết lặng, không tin nổi sự việc lại tồi tệ như vậy. Lúc đấy tôi không biết phải làm sao? Mất việc, mất anh, cái thai thì đã gần 4 tháng, tôi không thể bỏ nó được. Nén đau thương, oán giận và vì danh dự của gia đình tôi quyết định đi thật xa sống và chờ ngày sinh con. Từ đấy tôi không hề liên lạc gì với anh nữa.

    Những ngày tôi mang thai và chờ ngày sinh là chuỗi ngày đau khổ, khó khăn, vất vả đầy tủi hổ. Tôi sống âm thầm, lặng lẽ nhưng không lúc nào nguôi nhớ anh và những kỷ niệm tốt đẹp giữa chúng tôi. Càng như vậy tôi càng căm thù và oán hận anh nhiều hơn. Sau 4 tháng sống trong đau khổ, nhục nhã tôi đã sinh một cháu trai kháu khỉnh, khỏe mạnh mặc dù cháu sinh thiếu tháng. Lúc đấy chính con trai tôi là lẽ sống tiếp thêm cho tôi sức mạnh để vượt qua tất cả những buồn đau và để quên đi quá khứ buồn, quên anh.

    Hai tháng sau tôi trở về, để lại con cho vợ chồng đứa em trông nom giúp. Tôi đã gặp lại anh. Anh đã xin lỗi tôi rất nhiều, anh không ngờ rằng mọi chuyện lại trở nên như thế này. Anh nghĩ rằng tôi đã phá thai, tôi đã có một cuộc sống mới tốt đẹp hơn là vẫn tiếp tục yêu anh vì sẽ không đi đến kết quả…

    Những ngày tháng tiếp theo chúng tôi vẫn thỉnh thoảng gặp nhau, tình yêu của tôi đối với anh vẫn nguyên như ngày nào. Không biết vì tình yêu hay vì con mà tôi đã tha thứ cho anh. Anh quan tâm, chăm sóc tôi hơn, tôi như được sống trở lại trong tình yêu thương của anh mà không cần biết đến anh đã có vợ. Lúc đấy tôi chỉ nghĩ đơn giản là cứ sống như thế này, tìm một công việc ổn định, kiếm nhiều tiền nuôi và chăm sóc con không lấy chồng nữa.

    Mọi chuyện không đơn giản chỉ dừng ở đấy, lòng ích kỷ của một người con gái bị mất mát, đau khổ nhiều. Tôi đã không cho phép anh và tôi có cuộc sống với quan hệ như thế này. Tôi giận hờn, ghen tuông mỗi khi anh nói về vợ anh, về gia đình anh. Mới đây tôi được biết anh cũng sắp có con mà khi tôi hỏi anh mới nói ra điều ấy. Tôi thấy xót xa cho mình và thương cho đứa con trai bé bỏng của tôi. Tôi đã làm một điều mà cho đến bây giờ tôi nghĩ có phải là quá đáng và sai lầm hay không? Quả thật lúc đấy tôi không thể bình tĩnh được.

    Khi tôi và anh đang ở bên nhau, vợ chồng đứa em họ mà tôi gửi trông con gọi điện cho tôi là con tôi bị ốm nặng phải vào viện cấp cứu. Tôi chán nản, buồn bực, lo lắng, nhưng tôi không nói điều ấy với anh. Tâm trạng tôi thì đang như vậy. Còn vợ anh gọi điện nhiều nhưng anh không nghe máy. Anh vội vã trở về nói rằng đang có chuyện gấp.

    Trong lòng tôi trào dâng một cảm giác khó chịu, tôi tự nhủ con tôi cũng là con của anh vậy mà anh chẳng hỏi han quan tâm gì. Trong khi đó, vợ anh mới gọi anh đã vội vã trở về… Tôi đã nhắn cho vợ anh nói về mối quan hệ của chúng tôi và chúng tôi đã có con với nhau. Thực tế là vợ anh đã biết về mối quan hệ của chúng tôi. Vì khi anh lấy vợ có nhiều người chắc là người quen của tôi đã nhắn cho cô ấy nói về tình yêu của tôi với anh trước và sau ngày anh lấy vợ, nhưng chưa có bằng chứng xác thực mà thôi.

    Chuyện của gia đình anh bắt đầu lục đục từ đấy, anh quay ra trách móc tôi, cho rằng vợ chồng anh xung khắc là do tôi. Tôi không phủ nhận điều ấy, nhưng tôi thấy đau lòng rất nhiều khi hiểu được hơn con người anh và hiểu thêm cả bản thân mình nữa. Tôi điện cho anh, anh không nghe máy. Tôi đã nhắn xin lỗi anh về việc làm ấy của mình, nhưng anh chỉ im lặng và đôi lúc nhắn lại cho tôi với những lời lẽ khó nghe.

    Anh không cho tôi gặp để giải thích, tôi đã gọi về nhà anh, nhưng chỉ nhận được những lời nói cay nghiệt của gia đình anh mặc dù tôi không nói một lời, chỉ để máy và lắng nghe. Tôi thật sự đau đớn hơn rất nhiều khi nghĩ đến điều ấy, cộng thêm cả sự day dứt, dằn vặt khi tôi nhắn cho vợ anh... Trong lúc này tôi cũng giận anh rất nhiều. Anh là người đàn ông nhu nhược, hèn nhát, anh tham lam, anh không muốn mất gia đình cũng không muốn xa tôi.

    Tôi đã nói với anh rằng tôi sẽ mang con đi thật xa, không làm phiền đến cuộc sống của anh nữa. Mẹ con tôi sẽ không còn quan hệ gì với anh. Rằng tôi sẽ không bao giờ cho anh nhận lại con… Thực sự trong lòng tôi không muốn như vậy, tôi không muốn xa anh, mất anh, tôi cũng không muốn là kẻ phá vỡ hạnh phúc của người khác. Tôi muốn có một cuộc sống bình thường như bao người phụ nữ khác.

    Tôi phải làm gì đây? Tôi thật sự đang bế tắc, hãy giúp tôi thoát khỏi hoàn cảnh này.

  2. #2
    Loire Đang Ngoại tuyến Banned
    Ngày tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    2,785

    Mặc định

    Chào bạn, mình hiểu hoàn cảnh của bạn thật sự rất bi đát. Đúng như những gì ông bà từng dạy "sai một li đi một dặm", quyết định ngày xưa của bạn định dùng cái bào thai để gây áp lực với gia đình nhà chồng là 1 quyết định sai lầm đã đẩy bạn đi đến ngày hôm nay.

    Cuộc đời người phụ nữ chỉ có 1 cơ hội để quyết định hạnh phúc thực sự, và bạn đã trao điều đó cho 1 người đàn ông thiếu trách nhiệm tuy anh ta có yêu bạn thật sự lúc ban đầu (minh nghĩ như vậy). Nhưng để đi đến hôn nhân hạnh phúc cần 1 thời gian dài hơn bạn à. Sai lầm nối tiếp sai lầm, bạn vẫn không thể quên được người đàn ông đó, sự lụy tình đó sẽ giết chết bạn 1 ngày không xa, mà ngay trước mắt là ý tưởng tự tử điên rồ bạn nêu ở trên. Bạn tự tử rồi đứa con của bạn lớn lên không cha không mẹ nó sẽ trở thành 1 người như thế nào ?

    Đúng chết là hết đau khổ hết phải chịu đựng. Nhưng bạn đã đi được nửa đời người, bạn là 1 người trưởng thành, 1 người từng trải, bạn đủ tỉnh táo để biết rằng mỗi người sống có 1 mục đích riêng mà đúng không ? Theo mình, mục đích sống của bạn bây giờ là nuôi dạy đứa con của bạn khôn lớn nên người. Đứa bé không có tội, nó có 1 người cha tồi là quá đủ, nhưng nó hạnh phúc hơn bao đứa trẻ mồ côi khác là nó còn có mẹ.

    Quên người đàn ông kia đi bạn nhé, mình không có ý là quên hẳn, bạn có thể xem đó là 1 vết xe đổ của đời mình, lấy đó làm kinh nghiệm răn dạy đứa bé nên suy nghĩ xa hơn trước khi quyết định 1 điều trước mắt dù điều đó nhỏ hay lớn. Lúc ấy, bạn có nhắm mắt cũng không còn gì để vương vấn, người đời biết đến bạn như 1 người phụ nữ vượt lên hoàn cảnh, 1 người mẹ tuyệt vời. Vả lại tại sao phải buông xuôi khi bạn có 1 nghề nghiệp ổn định, người thân vẫn quan tâm đến bạn, cả xã hội đã khoanh tay với bạn đâu nào.

    Chúc bạn mau chóng hồi tâm chuyển ý, chúc bạn tìm được 1 người đàn ông khác tốt hơn người kia, 1 chỗ dựa mới cho nửa đời còn lại. Bạn cứ bày tỏ tâm trạng hoàn cảnh lên đây để mọi người cùng chia sẽ nhé, không có gì là không thể cả.

  3. #3
    huonghuyen Đang Ngoại tuyến Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    22

    Mặc định

    Mình đọc và rất thấu hiểu được những gì bạn đang trải qua. Có lẽ bao nhiêu năm nay bạn chưa được sống trong 1 sự thanh thản hay thoải mái nào, bạn là người không được may mắn trong tình yêu.

    Để từ bỏ 1 tình yêu thật không đơn giản nhưng mình nghĩ bạn đã quá đủ lý do để rời xa anh ấy. Thứ nhất: anh ấy là 1 người nhu nhược, và sự nhu nhược ấy đã khiến tình yêu của anh ấy giành cho bạn không còn nữa. Thứ nhì: anh ấy là 1 người không có trách nhiệm. Thứ tam: anh ấy giờ đã có 1 cuộc sống gia đình.

    Có lẽ cuộc sống là 1 sự đấu tranh không mệt mỏi. Có những người từng ngày từng giờ đấu tranh giữa cái sống - chết, họ mong được sống để được gần hơn với những người thân yêu và hoàn thành nốt những công việc dở dang chưa làm được.

    Thế nên, bạn không có lý do gì để tìm đến cái chết cả, đó thực sự là 1 suy nghĩ điên rồ. Bạn còn nhiều việc dở dang cần làm, bạn cần nuôi dưỡng đứa con của bạn nên người, đã bao giờ bạn rơi nước mắt khi nhìn thấy 1 đứa trẻ mồ côi, hay 1 đứa trẻ lang thang, chúng vô cùng đáng thương, bạn hãy phấn đấu để mang lại cho con bạn 1 cuộc sống đầm ấm nhé.

    Có lẽ, nỗi đau mà bạn đang trải qua không chỉ là sự sót xa của 1 người mẹ nuôi con 1 mình, mà mình hiểu nỗi đau của bạn còn do sự đeo đẳng từ quá khứ cho đến hiện nay, do việc phải dứt bỏ anh ấy, sự trách móc của anh ấy đối với bạn và cái nhìn cay nghiệt của gia đình anh ấy đối với bạn. Phải thừa nhận quá khứ bạn đã sai, nhưng bạn đừng sai nữa, đừng lún sâu vào vũng bùn đó nữa, đừng cố chạy theo anh ấy để giải thích, hay làm phiền gia đình nhà người ta nữa, điều đó chỉ ngày càng làm bạn rằn vặt, suy nghĩ và đau khổ thôi. Đã đến lúc bạn nên chấp nhận sự thật và củng cố lại cuộc sống cũng như tinh thần của chính mình rồi.

    Bạn hãy nghị lực lên nhé. Hãy nghĩ rằng, ở thế giới này, biết bao nhiêu số phận còn đau khổ hơn bạn, nhưng họ cũng vẫn đang vươn lên không ngừng nghỉ.

    Mình luôn tin "ông trời" sẽ công bằng, không lấy đi của ai tất cả, và cũng không cho ai tất cả. Chúng ta có quyền hi vọng vào 1 tương lai tốt đẹp.

  4. #4
    Dongy Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 4
    Ngày tham gia
    May 2009
    Bài viết
    579

    Mặc định

    Trời cao còn có đức hiếu sinh , ngay cả con kiến còn muốn sống thì sao ta lại tìm đến cái chết ? Chết để kết liễu cuộc sống này , rũ bỏ mọi thứ , để chạy trốn , hay vì sự ích kỷ của cá nhân .... ?

    Dù cho bạn rơi vào bất kỳ cảnh ngộ nào , dù cho bạn trả lời sao thì mình vẫn cho rằng bạn muốn tìm đến cái chết là vì sự ích kỷ của cá nhân bạn . Hãy nghĩ mà xem , cha mẹ bạn mất bao nhiêu lâu để nuôi dưỡng tình yêu để có được bạn ? Mẹ bạn phải mang nặng 9 tháng 10 ngày để cho bạn được cất tiếng khóc chào thế gian và trải qua bao nhiêu năm tháng để bồi dưỡng cho bạn trở thành một người sống có ích cho gia đình , xã hội và bản thân bạn ? Bao nhiêu công sức đó , bạn đã trả được hay chưa ? Còn đứa con ? Bạn sinh nó ra rồi quăng nó lại cho mảnh đời nghiệt ngã này sao bạn ? Bạn đã gặp 1 trường hợp đau lòng và chán nản thế gian này , rồi bạn cũng muốn cho đứa con của bạn lớn lên không cha , không mẹ sao bạn ? Bạn cho là người cha nó nhu nhược , vô trách nhiệm ... nhưng bạn làm như thế liệu bạn có trách nhiệm hay không ? Bạn chưa trả hết chữ hiếu cho cha mẹ mà tìm đến cái chết là bạn bất hiếu . Bạn sinh ra đứa con mà không chăm lo cho nó nên người là bạn bất nhân . Hai cái tội này bạn muốn mang vào mình lắm hay sao đây ??

    Người xưa nói : khi còn nhỏ thì sống cho gia đình , cho bản thân , khi có chồng thì sống cho chồng , khi có con rồi thì phải biết sống vì con . Lẽ nào trên thế gian này chỉ có một người khiến cho bạn sống chết vì người đó hay sao ? Lẽ nào bạn sống chết vì một người vô trách nhiệm , một người nhu nhược hay sao ? Làm như thế liệu có đáng không đây bạn ? Cuộc sống còn bao nhiêu cái cần bạn đi làm đấy . Không phải lấy cái chết là có thể giải quyết được vấn đề . Sống mà vượt qua mới là cuộc sống , vì cuộc sống đâu phải lúc nào cũng trơn láng bằng phẳng để con người chúng ta cứ đều đều bước đi đâu . Bạn chết đi thì bạn cho là giải quyết được sự đau khổ thì bạn lại thêm một cái sai trầm trọng nữa . Bạn đau khổ để bạn tìm đến cái chết . Vậy bạn có nghĩ đến khi lỡ như bạn chết , cha mẹ bạn , người thân của bạn không đau khổ hay sao ? Rồi lỡ như họ cũng như bạn vì đau khổ mà cũng đi tìm đường chết để giải quyết rồi sao ? Bạn thấy chưa ? Chỉ có chuyện của bạn mà làm ảnh hưởng đến người thân của bạn là bạn đã quá ích kỷ rồi ( xin lỗi vì tôi hơi nặng lời , nhưng chung quy tôi chỉ muốn bạn hiểu là sống trên đời đôi khi cũng nên nhìn xung quanh chút xíu . vì người khác chút xíu mà thôi ) .

    Tôi không dám nói tiếp nếu bạn không tỉnh được cơn mê tình ái này . Chờ khi bạn bình tĩnh và đọc những lời của tôi và muốn thảo luận tiếp thì tôi sẵn lòng chia sẻ cùng bạn .

  5. #5
    Loire Đang Ngoại tuyến Banned
    Ngày tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    2,785

    Mặc định

    Mong bạn ấy sớm thông báo tình trạng, để mọi người không phải trông mong.

  6. #6
    ngocminh451988 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 3
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    170

    Mặc định

    Đúng rồi, e đọc bài của chị ấy thấy chị ấy mê muội quá, hành động k có 1 chút lí trí nào

  7. #7
    ngocminh451988 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 3
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    170

    Mặc định

    Lý trí lên chị ơi, suy nghĩ chín chắn hơn nữa nhé, chúc chị tìm được đường đi đứng đắn cho mình

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •