Anh vốn là thằng đàn ông lười biếng, vô công rỗi nghề, chỉ biết sống bằng tiền của ba mẹ ở Mỹ gửi về. Ba mẹ anh làm bồi bàn ở Mỹ, chưa đủ tiền bảo lãnh anh sang. Nhà em cũng không giàu, ba má mơ ước em được xuất cảnh để làm chỗ dựa kinh tế và nuôi hai đứa em ăn học. Gia đình em đã dốc hết tài sản vào bản hợp đồng hôn nhân giữa anh và em. Tụi mình thành vợ chồng hờ bằng một đám cưới giả.

Lấy nhau rồi, cô vợ giả thỉnh thoảng phải về nhà chồng cho đúng kịch bản. Lần nào sang, em cũng giữ ý dắt em trai theo cùng. Thấy nhà anh “bụi dày cả tấc”, em làu bàu: “Người gì mà ở dơ dữ, ai dám lấy làm chồng”. Nói vậy nhưng “tiện tay”, em dọn dẹp, sắp xếp lại đồ đạc cho ngăn nắp. Có em, cái “ổ chó” của anh mới ra dáng một căn nhà. Em còn mua về mấy cây hoa sứ, trồng vào bồn hoa trước cửa. Em bảo, hoa sứ không tốn công chăm sóc (thích hợp trồng ở nhà anh), sỏi đá khô cằn gì cũng nở hoa. Anh thấy em giống loài hoa sứ ấy, cực khổ mấy cũng không ngại; không như anh, là cây kiểng còi, già đầu vẫn để ba mẹ nuôi, mà cứ than đời sao bạc đãi mình, sống không niềm vui, không mục đích.

Mỗi ngày em phụ việc ở cửa hàng, tối về nấu chè đi bán, sáng còn chạy đi bỏ mối bánh mì. Anh bảo em ăn có bao nhiêu mà bán thân bán mạng chi cho khổ, em cười nhẹ: “Phận làm con, làm chị, phải lo cho cha mẹ, cho em, bổn phận mà”. Anh xấu hổ vì chẳng bao giờ nghĩ được như em. Anh bắt chước em, tìm một công việc để làm, cũng sắm một con heo đất, bỏ tiền dành dụm vào đó để… nuôi tương lai. Anh từ bỏ bia rượu, lánh xa mấy thằng bạn chơi bời. Có em, anh thấy đời mình bắt đầu có ý nghĩa.

Mỗi lần đến sứ quán làm thủ tục xuất cảnh, em gọi anh là “ông xã” làm anh cứ ngẩn ngơ, lòng thầm ước đó là sự thật. Anh bệnh, em sang nấu cháo cho anh. Nhìn em lúi húi bên bếp, mấy giọt mồ hôi lấm tấm trên tóc mai rất ra dáng… một người vợ. Không kềm lòng được, anh đến bên định ôm em vào lòng nhưng chợt nhớ ra em chỉ là vợ hờ, anh chựng lại, không dám bước tới. Em quay nhìn anh mỉm cười, nụ cười thật hiền. Hơi thở em thật gần, phả vào anh nồng nàn dịu ngọt. Hạnh phúc thật gần, tưởng chừng có thể ôm gọn vào tay nhưng lại quá xa…

Thủ tục lâu lắc, nhiêu khê mấy rồi cũng đến ngày hoàn tất. Càng gần ngày rời quê hương, anh càng rối bời. Anh chỉ muốn ở lại quê nhà cùng em xây dựng mái ấm hạnh phúc, nhưng không biết làm sao mở lời; chỉ sợ em chối từ, giấc mơ của anh sẽ tan vỡ. Trong bữa tiệc chia tay, anh bạo gan xin phép ba mẹ em cho anh lấy em làm vợ thật, vì anh đã yêu em quá rồi…

Giờ vợ chồng mình đã có con đầu lòng. Hạnh phúc thật ngọt ngào dù vẫn còn nhiều khó khăn phía trước. Mỗi ngày đi làm, em tha theo thùng yaourt đặt trước cửa hàng, tối về còn tranh thủ bán bún riêu. Em bảo, vợ chồng ráng làm, lo hai em học xong rồi sẽ rước ba mẹ về Việt Nam an hưởng tuổi già. Hỏi em mơ ước gì cho bản thân, em lại cười thật hiền, bảo chỉ cần mỗi ngày đi làm về thấy hai cha con anh bình yên, mạnh khỏe là em đã mãn nguyện. Nghe em nói mà mắt anh cay cay, thương em quá đỗi. Anh luôn biết ơn em, người vợ đảm đang tảo tần, khó khăn gì cũng không nản lòng, như loài hoa sứ luôn vươn lên giữa khô cằn sỏi đá…

ĐỨC HUY (PNO)

BACSI.com