Thực tế em đang cặp kè qua mạng với một người đàn ông cùng cảnh ngộ.

Nói chuyện với anh ấy em thấy mình như được thoát ra khỏi cuộc sống tẻ nhạt đang có. Rồi khi quyết định gặp nhau sau một khoảng thời gian dài chia sẻ cảm xúc em ngỡ ngàng khi người đàn ông ấy lại chính là anh.

Nếu là cách đây mấy năm, mỗi khi anh trở về nhà từ một chuyến công tác, em sẽ thấy mình hạnh phúc và mong mỏi cái ngày ấy đến nhường nào, nhưng lúc này thực sự em đã chẳng hề mảy may. Một tháng xa nhà, ngày nào cũng như ngày nào anh chỉ gọi nhiều nhất hai cuộc và một tin nhắn vào cuối ngày để chúc vợ con ngủ ngon.


Em im lặng và cô đơn... trước anh. (Ảnh minh họa.)

Đã từ lâu, vợ chồng mình luôn nằm quay lưng vào nhau như hai kẻ xa lạ. Đã từ lâu em và anh sống trong cùng một căn nhà chỉ để cho gia đình hai bên và thiên hạ biết rằng chúng mình vẫn là của nhau. Cuộc sống hôn nhân gần chục năm của em và anh chẳng khác gì một ngõ cụt nhưng không ngoằn nghèo, không tăm tối. Em và anh đều cảm thấy sợ hãi nếu lại phải đi tìm một thứ ràng buộc mới.

Nghe có vẻ như phim ảnh nhưng đó là điều mà cả em và anh đều hướng tới. Mình vẫn tôn trọng nhau, hiểu những cái im lặng của nhau để giữ cái gia đình đầy mong manh ấy tồn tại với một bé gái dễ thương và hoàn toàn không còn cảm giác vợ chồng. Mình đã quen dần với việc lờ đi cuộc sống riêng của mỗi người. Em và anh ngày càng giống hai người bạn sống chung nhà với một trách nhiệm và sự hổ thẹn không thể để gia đình tan vỡ.

Em không có hứng thú nhiều với việc tìm cho mình một ai đó bên ngoài để lấp đi khoảng trống từ anh. Em vùi đầu vào công việc và chăm lo cho bé Mai đâu ra đấy. Tất cả những người đàn ông xung quanh đều luôn nghĩ rằng em và anh là một cặp hoàn hảo và không ai dám tiếp cận em theo một ý nghĩ không đường hoàng.

Mới đây anh đi công tác nước ngoài một tháng. Dù khi ở bên nhau em đã mất hoàn toàn cảm giác về anh nhưng khoảng thời gian này em lại cảm thấy trống trải khủng khiếp khi chỉ còn lại một mình trong ngôi nhà không có anh. Trái tim em ngổn ngang những bế tắc tẻ nhạt. Nhiều đêm em đã không thể nào chợp mắt được, em ngồi dậy và sang phòng bên bật máy. Đôi tay mệt mỏi đã khiến em gõ lên google tất cả những từ chợt lóe lên trong ý nghĩ bộn bề sẵn có. Và dòng tin nhắn của người đàn ông ấy hiện ra trước mắt làm em không khỏi chú ý: “Trong mắt mọi người tôi dường như có đầy đủ mọi thứ gia đình và danh vọng. Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận và thực tế cô ấy và tôi đã không còn sự đồng thuận từ lâu. Suy nghĩ, quan điểm của chúng tôi chẳng khác gì như mưa trên sa mạc. Hy vọng những trái tim đồng cảm để có thể dễ dàng chia sẻ”.

Rồi em chủ động làm quen bằng một số điện thoại và một “nick name” hoàn toàn mới. Quả thật người đàn ông ấy khiến em thấy mình được đồng cảm. Dù không biết mặt nhưng những tâm sự và cách nói chuyện tình cảm từ anh khiến em vui và thấy mình được chia sẻ thoải mái.

Em thấy mình cười, vui vẻ, yêu đời hơn nhiều. Chính thức em đang tán tỉnh một người đàn ông khác qua một trang đăng tin kết bạn. Nói chuyện với người đàn ông không phải chồng mình, em thấy mọi thứ xung quanh hầu như thay đổi. Chúng đẹp đẽ và mơ mộng hơn nhiều. Em đã có cái nhìn khác hẳn về cuộc sống tẻ nhạt hiện tại. Và em đã muốn ngoại tình, cái điều em có thể làm một cách tự do và thoải mái như em và anh đã từng thỏa thuận.

Em và người đàn ông ấy hẹn gặp nhau sau hơn một tháng trò chuyện và chia sẻ. Tất nhiên, đã có những chia sẻ chỉ là do em tưởng tượng ra vì em luôn dè chừng những điều có thể xấu nhất có thể. Nhưng mọi việc nhiều khi thật bất ngờ. Em đã từng liên tưởng tới tình huống nếu người đàn ông ấy là người quen vì mối quan hệ của em tương đối rộng. Nhưng em lại không thể ngờ được người em có ý định ngoại tình lại chính là anh, chồng trên danh nghĩa của em.

Ngồi đối diện nhau trong quán, em và anh chỉ biết tủm tỉm cười vì đã quá thờ ơ với cuộc sống riêng của từng người để đến độ không nhận ra mình đang ngoại tình với chính vợ chồng mình. Cả em và anh đều không ai thấy mình bị tổn thương bởi tình cảm giữa anh và em đã trở nên như hai người bạn. Có lẽ chẳng mấy ai tin được đó là một câu chuyện thật. Ngay đến cả anh và em đều không thể ngờ vợ chồng mình có thể sống được bên nhau như thế. Nhưng như em đã nói em và anh đều sợ nếu phải đi tìm một gia đình khác cho riêng mình. Hãy cứ tôn trọng nhau và để bé Mai có một vỏ bọc tròn trịa, người bạn chung nhà của em nhé!

Theo VNN/webphunu.net

BACSI.com