Thương mẹ, lo mẹ sẽ không kịp nhìn mặt cháu nội nên tôi và chồng quyết định cho đứa con yêu chào đời sớm hơn dự định một tháng bằng phương pháp sinh mổ.

Tôi là đứa con gái quê nghèo ra tỉnh làm ăn. Cái nghề tôi chọn để kiếm kế sinh nhai cũng chẳng lấy gì làm vẻ vang cho lắm, đó là nghề cắt tóc gội đầu, cái nghề mà ngày xưa báo đài vẫn đưa tin về những tệ nạn trá hình thông qua cửa hiệu làm đầu này.Thế nên tôi luôn ao ước mình sẽ lấy chồng và sớm có được công việc như ý. Ước muốn của tôi đã thành hiện thực khi tôi yêu và lấy anh.

Ngày mới về làm dâu, mẹ chồng nói với tôi: “Mẹ không có con gái nên mẹ coi con dâu như con gái mẹ”. Với mẹ tôi luôn là một cô gái ngoan dù nghèo nhưng biết vươn lên trong cuộc sống. Trong thời gian phụ việc làm đầu tôi đã tích góp tiền đi học tại chức vào buổi tối, cũng chính vì vậy mà mẹ thương tôi lắm.


Mới lấy chồng không được bao lâu thì tôi xin được công việc mà tôi hằng mơ ước, lại được mẹ chồng yêu chiều nên tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì thế có chuyện gì tôi cũng tâm sự với mẹ. Có lần vợ chồng tôi giận nhau, tôi đã lặng lẽ bỏ đi, lúc đó tôi đang mang thai được bốn tháng. Trời đã muộn mà không thấy tôi và chồng về, mẹ tôi biết ngay là hai vợ chồng giận nhau vì chẳng bao giờ chúng tôi về muộn mà không báo nên mẹ gọi điện hỏi han an ủi tôi. Mẹ còn nói: “Con về nhà đi, nó mà về mẹ sẽ mắng nó một trận. Cái thằng hư thân ấy chẳng biết thương vợ gì cả. Con ở đâu để mẹ bảo bố qua đón con về (Lúc đó chân mẹ tôi bị đau do té cầu thang không đón tôi được nên mẹ nhờ bố ). Tôi sụt sùi trong điện thoại nhưng vẫn cáo lỗi với mẹ rằng con không về vì anh ấy lừa dối con.

Rồi tôi kể đầu đuôi câu chuyện trong nước mắt với mẹ. Mẹ sợ tôi buồn sẽ không tốt cho thai nhi nên nhẹ nhàng bảo tôi nghỉ ngơi chút mẹ sẽ xử lý. Một lúc sau tôi thấy chồng tôi gọi điện xin lỗi tôi và đón tôi về nhà, dù trong lòng ấm ức nhưng thương mẹ tôi theo chồng về dinh.

Thế nhưng cuộc đời đâu ai biết được chữ ngờ, cái chân bị đau của mẹ cứ nghĩ là do té cầu thang mà bao lần chiếu chụp bác sĩ đều bảo không sao kia hóa ra là do căn bệnh ung thư phổi di căn vào xương gây lên. Chồng tôi lúc đầu còn k cho tôi biêt vì sợ tôi buồn sẽ ảnh hưởng tới đứa con trong bụng nhưng đến khi cái chết đeo đuổi mẹ tôi và thời gian của mẹ chỉ đếm từng ngày thì lúc này anh mới cho tôi hay. Nghe tin đó tôi đau đớn hụt hẫng như vừa biết trước mình sẽ mất đi một thứ vô cùng quý giá nhất cuộc đời. Dù ốm mẹ vẫn luôn tạo cho không khí gia đình vui vẻ. Mỗi lần uống thuốc giảm đau nếu đi được mẹ lại cố lê từng bước ra ngoài chợ mua quần áo sơ sinh cho con tôi. Mẹ nói để sau này đứa cháu yêu sẽ luôn nhớ đến bà.

Thương mẹ, lo mẹ sẽ không kịp nhìn mặt cháu nội nên tôi và chồng quyết định cho đứa con yêu chào đời sớm hơn dự định một tháng bằng phương pháp sinh mổ. Thấy tôi phải mổ nằm viện mà mẹ tôi thì ốm không chăm được, mẹ đã khóc thương tôi, thương cháu. Nằm viện được ba ngày nhưng vì nhớ mẹ tôi xin bệnh viện cho về nhà để bà được nhìn thấy cháu. Mẹ tôi bế cháu trên tay môi nhoẻn cười nhưng nước mắt mẹ lăn dài trên má. Tôi biết mẹ buồn lắm.

Trước khi rơi vào trạng thái hôn mê. mẹ gọi tôi vào và đưa hết số tiền mọi người đến thăm mẹ lúc mẹ ốm. Mẹ nói: “Tiền này mẹ cho con, con hãy giữ lấy mua sữa cho cháu, con đừng từ chối vì con còn phải giúp mẹ mặc chiếc áo dài màu đỏ khi đưa mẹ đi khâm liệm nữa”. Tôi cúi mặt không dám nhìn mẹ, tôi sợ mất mẹ, sợ không còn ai bênh vực tôi và thương tôi như ngày còn mẹ. Nhưng rồi ngày đó cũng đến, mẹ chồng tôi - người mẹ đáng kính đã vĩnh viễn rời xa tôi và đứa cháu nội bé nhỏ để tới một thiên đường khác.

Mẹ đi rồi nhưng nụ cười, ánh mắt và khuôn mặt rạng rỡ của mẹ mỗi khi nhìn tôi thì suốt đời này tôi không thể nào quên. Và bây giờ tôi chỉ còn biết nói: “Tôi yêu mẹ chồng!”.

xaluan.com

BACSI.com