Kết quả 1 đến 5 của 5
  1. #1
    yeukhoahoc Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    3,056

    Mặc định Lần cuối cùng con nói với ba…

    Đây là lần đầu tiên và là lần cuối cùng con nói với ba những suy nghĩ của mình.


    Hôm nay là ngày cu Bi đầy tháng. Tròn một tháng con hạnh phúc vì được làm cha, được ôm một sinh linh bé bỏng vào lòng, được nghe tiếng con khóc. Đã khá lâu con mới lại nghĩ về ba nhiều đến vậy.

    Con là đứa con ra đời ngoài sự mong muốn của ba má. Biết có con đang lớn dần trong bụng, má qua xin ông bà nội cho được về làm dâu. Ông bà nội chưa kịp suy nghĩ thì ba đã bỏ quê lên Sài Gòn làm ăn.

    Con chỉ biết lầm lũi một mình từ khi bắt đầu nhận thức được cuộc sống xung quanh. Má lấy dượng, rồi có em, con giống người thừa. Học lớp 2, con đã một buổi tới lớp, một buổi ra bến đò bán bánh mì kiếm tiền phụ má.

    Má không bao giờ nhắc về ba nhưng không biết vì sao mỗi ngày ra bến đò con lại mơ cái cảnh được thấy ba về, được ba ôm vào lòng. Sau lần đánh nhau với thằng Đen vì nó cứ hét "Ê thằng con không cha như nhà không nóc", con lại càng khát khao ba sẽ về để con được vênh váo "Ba tao nè!".

    Không hề biết mặt ba nên mỗi ngày con tưởng tượng ba với một khuôn mặt khác nhau... Nhưng ba không bao giờ về... Cậu Út nói ba mày ở trên Sài Gòn giàu sụ nhưng mày lại không có trăm gờ ram nào trong lòng ổng. Con giận cậu Út một tuần sau đó.

    Năm con học lớp 6, cô Tư qua xin má cho con về nhà nội. Má đồng ý cái rụp. Còn con, nửa muốn ở nhà với má và các em, nửa muốn qua nhà nội vì con nghĩ ở đó sẽ có ngày con được gặp ba.

    Ba về thiệt. Mới nghe tin ba sắp về con đã đứng ngồi không yên. Ba về, nhìn con từ đầu tới chân rồi hỏi "Thằng Hiếu đây hả? Ở nhà với cô Tư phải ngoan nghe không". Chỉ vậy thôi, rồi ba quày quả đi. Con từng nghĩ lúc gặp ba chắc mình sẽ khóc dữ lắm, sẽ ôm ba thiệt chặt.

    Nhưng khi đứng trước mặt ba, tự nhiên có cái gì ngăn con lại. Cái cảm giác không thể gần ba ngày càng hiển hiện rõ trong con. Con cũng không hiểu vì sao, chỉ cảm nhận được rằng ba không muốn nhận con.

    Té ra mấy lần thấy con ngoài bến đò trông ba và các em trên Sài Gòn không thiếu thốn thứ gì, cô Tư cầm lòng không đặng nên đem con về, chớ không phải đó là ý của ba. Cô Tư nghĩ đem con về, ba sẽ có trách nhiệm nuôi con cho con đỡ cực. Nhưng mọi chuyện đã không diễn ra.

    Ba chỉ hứa mà hiếm khi nào nhớ con rất cần có những khoản tiền phải đóng đầu năm học, tiền quần áo sách vở... Ở quê, nhà mấy cô chú không ai khá giả và đều đông con nhưng cứ phải gồng gánh lo thêm cho con.

    Ở thời điểm đó, con chưa biết nghĩ đến những điều to tát ấy. Con chỉ thấy buồn, thấy ganh tỵ với các em. Con chỉ được ngồi gần ba khi ba về quê một mình. Nếu có em hoặc dì đi chung thì con không được giáp mặt ba. Nhìn các em được ba thương yêu, chiều chuộng con tủi thân ghê gớm. Sao cùng là con mà với con, muốn được ba yêu thương lại như một giấc mơ xa xỉ?

    Con không bao giờ quên lần ông nội mất. Mấy ngày đám tang, cô Tư bắt con phải qua nhà cô Út vì sợ dì và các em nhìn thấy con. Mỗi lần cả nhà tập trung làm lễ cúng nội, con phải nằm một mình ở cái chòi ngoài vườn.

    Dù không muốn nhưng nước mắt con vẫn cứ chảy. Con khóc vì không biết tại sao con không thể gặp ba một cách công khai? Con không biết mình có lỗi lầm gì mà ba không dám nhận con?

    Cô Tư an ủi "Con đừng buồn, con thương ba thì phải thông cảm cho ba. Không phải tại ba không thương con mà vì ba sợ gia đình xào xáo nếu dì biết có sự hiện diện của con, rồi hai em cũng bị ảnh hưởng".

    Có thiệt vậy không ba? Ba sợ gia đình xào xáo, sợ ảnh hưởng hai em. Còn con thì sao? Con không ảnh hưởng, không biết buồn sao? Ba tạo ra con chi để rồi ba coi con như đứa vô tri vô giác. Có khi con hối hận vì đã đi theo cô Tư về nhà nội. Thà con cứ ở với má và dượng để nuôi giấc mơ về một người cha trong trí tưởng tượng có lẽ con sẽ vui hơn!

    Học hết cấp III, không thể đi học tiếp, cô Tư nói ba gửi tiền cho con học lái xe. Ba hứa.... rồi lại quên. Học phí lúc đó hơn ba triệu đồng, chắc chỉ hơn bữa nhậu của ba, sao ba nỡ... Khi cô chú gom góp tiền cho con đi học lái xe cũng là lúc ba chuẩn bị cho em đi Mỹ du học.

    Con không bao giờ quên lần cuối cùng con vẫn còn hy vọng vào ba là khi con quyết định lên Sài Gòn vì nghĩ ba có thể giúp con vào một hãng taxi. Nhưng bao nhiêu lần con gọi điện thoại hẹn gặp ba, ba đều nói bận… Trong nhiều lần bận đó, qua âm thanh, con biết chắc ba đang trong cuộc nhậu.

    Một mình con ở Sài Gòn, con cần những lời khuyên, con cần sự nâng đỡ để không cảm thấy mình bơ vơ, lạc lõng, nhưng ba thì dửng dưng. Nhiều lúc con muốn đi theo đám bụi đời, ăn chơi, trộm cắp, hút chích… vì nghĩ cuộc đời mình sao bất hạnh, bế tắc quá.

    Nhưng rồi con chợt tỉnh, cuộc đời này là của con, con không thể hủy hoại nó vì ba. Con phải cho ba thấy không có ba, con vẫn có thể sống và sống đàng hoàng nữa là khác. Con đi làm mọi việc từ phụ hồ đến phụ nhà hàng, chạy tiếp thị giao hàng… Cuối cùng con cũng có tấm bằng cao đẳng và lấy vợ.

    Con không nghĩ mình cần ba trong đám cưới, nhưng cô Tư bắt buộc con phải đến thưa với ba. Con làm theo vì sợ cô Tư buồn. Đám cưới con, ba đến như một khách mời, chỉ khác là lúc làm lễ ba lên sân khấu để được giới thiệu là ba của chú rể.

    Chắc ba cũng không biết mình đã lên chức ông nội. Với con bây giờ tất cả những điều đó đã không còn quan trọng nữa. Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng con nói với ba tất cả suy nghĩ của mình. Con không mong sẽ có điều gì thay đổi nếu ba đọc được lá thư này, chỉ có điều con biết chắc sẽ không bao giờ để các con của con sau này phải rơi vào hoàn cảnh như mình.

    Theo alobacsi.vn

  2. #2
    HANG_XACH_TAY_512 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    1

    Mặc định

    trời nóng quá , hix, like (y), like............(y)

  3. #3
    ngocminh451988 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 3
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    170

    Mặc định

    Đọc mà rớt nước mắt

  4. #4
    ngocminh451988 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 3
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    170

    Mặc định

    Thương quá, bạn thật mạnh mẽ và bình tĩnh để viết ra nhữung dòng này

  5. #5
    ngocminh451988 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 3
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    170

    Mặc định

    Chúc bạn hp bên gia đình bé nhỏ của mình, chắc hẳn bạn sẽ yêu thương vợ và con mình lắm

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •