Vị thẩm phán lắc cái chuông, con dấu đỏ được đóng cộp phía dưới tờ đơn ly hôn. Vậy là hết. Lan trào nước mắt.


Lan lao vào tình yêu mới, quên rằng mình vừa trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, tạm nguôi ngoai nỗi đau, sự hẫng hụt, tạm quên niềm đau đáu về hai đứa con.

Dẫu tình yêu với chồng đã phai nhạt từ lâu, nhưng sao giây phút này lại làm Lan đau đến thế?

Chồng Lan tuyên bố trước tòa là anh chẳng cần chia tài sản, vì cơ quan đã cho anh mượn một phòng để tá túc, cái nhà để lại cho mẹ con Lan, anh nhận nuôi con trai, còn Lan nhận nuôi con gái 5 tuổi.

Giây phút ly biệt của hai đứa trẻ càng làm Lan đau xé lòng. Thằng anh không khóc thành tiếng, nước mắt nó chảy vòng quanh, nó đã 9 tuổi, đủ lớn để hiểu được ly hôn có nghĩa là không còn sống cùng nhà, ăn cùng mâm, đi chơi cùng một chốn, nhưng nó chưa đủ trưởng thành để hiểu tại sao bố mẹ nó ly hôn, khi chẳng bao giờ nó thấy bố đánh mẹ một cái nào, mẹ thì bữa nào cũng có cơm ngon, canh ngọt cho anh em nó!? Con bé em thì chưa hiểu chuyện, chỉ thấy bố và anh xách va ly rời khỏi nhà thì gào ầm lên, đòi chạy theo. Lan cố kéo con bé lại, đóng sập cửa để khỏi nhìn thấy cảnh chia ly đó.

Những ngày tháng nặng nề sau ly hôn làm Lan như kiệt sức. Bạn bè mai mối, qua rất nhiều đám, Lan cũng quen được một anh chàng bảnh trai, lịch sự. Tình yêu sau hôn nhân đến với Lan chóng vánh, Lan cần một người để giúp chị lấy lại thăng bằng hơn là cần một người hiểu và có thể chia sẻ với chị.

Nhưng cuộc tình của Lan nhanh chóng tan vỡ. Anh chàng bảnh trai không muốn cưới Lan, anh ta sợ trách nhiệm gia đình, hơn nữa anh ta cũng chẳng có cảm tình với con gái chị. Lan tự nguyện rút lui khỏi cuộc đời anh ta, bởi chị hiểu nếu lấy anh ta, người khổ nhất sẽ là con gái chị.

Sau cuộc chia tay với người tình trẻ, đêm nào Lan cũng trằn trọc không ngủ được. Nuốt mọi sự tự ái, sĩ diện vào trong, chị đi đến một quyết định sẽ gặp chồng cũ, đề nghị tái hợp để các con có một gia đình.

Quyết tâm là vậy, nhưng nghĩ đến lúc giáp mặt chồng cũ, chị vẫn ngại ngùng đến lạ, chị đi ra, đi vào, quanh quẩn không biết chọn bộ trang phục nào. Nghĩ mãi, rồi Lan lục tung tủ đồ, tìm lại bộ quần áo giản dị anh mua tặng chị hồi mới cưới, mặc vào, tâm trạng chị hồi hộp như lần đầu hò hẹn..

Kiên nhẫn cùng con gái chờ đợi ở một góc gần cơ quan chồng cũ, đợi cho mọi người trong cơ quan anh về hết. Bác bảo vệ bật ngọn điện trước cổng, lúi húi chuẩn bị bữa tối, chị dắt tay con bước vào. Bác bảo vệ há hốc mồm ngạc nhiên, khi thấy người phụ nữ mặc bộ đồ đã lỗi mốt dắt theo một bé gái, một mực xin vào thăm chồng. Bác bảo vệ chỉ cho Lan căn phòng nhỏ duy nhất còn sáng đèn phía đầu hồi tầng trên cùng của cơ quan. Đó chính là nơi chồng và con chị đã tá túc hơn một năm qua.


Chồng cũ của chị không hỏi lý do chị đến, dù rất lâu rồi họ không gặp nhau.
(ảnh minh họa)

Cánh cửa phòng nhè nhẹ mở ra, chồng chị đang cắm cúi làm việc trên chiếc máy tính ở góc phòng, con trai chị cũng đang vừa nấu cơm vừa tranh thủ đọc sách. Tài sản của hai bố con, ngoài chiếc máy tính cũ anh mua thanh lý của cơ quan, chỉ có thêm chiếc một chiếc bàn nhựa với 4 chiếc ghế, 1 chiếc tủ vải, chiếc giường 1,2m, một chạn bát và một số xoong, nồi… Chị sững sờ, không tin nổi tại sao trong khi chị và con gái sống khá sung túc, chồng và con trai chị lại có thể sống trong cảnh tạm bợ này suốt thời gian qua?

Chồng cũ của chị không hỏi lý do chị đến, dù rất lâu rồi họ không gặp nhau. Chị cũng chẳng hỏi han bố con anh nhiều, bởi chỉ cần nhìn sinh hoạt của bố con anh chị đã hiểu. Chị lặng lẽ nấu cơm giúp con, quét tước nhà cửa. Bữa cơm lâu lắm mới đủ 4 người trôi qua trong im lặng.

Khi hai đứa trẻ kéo nhau ra ngoài chạy nhảy, anh vẫn chẳng nhìn chị. Nén lại những xúc cảm, chị mở đầu thật khó khăn, kể về những ngày tháng cô đơn, trống trải của mẹ con chị sau ly hôn. Chị kể về nỗi nhớ của con bé dành cho bố và anh trai nó. Chị kể rằng chị vẫn còn thương yêu bố con anh rất nhiều, rằng chị muốn quay về với những ngày tháng xưa, muốn cho hai đứa trẻ có một gia đình trọn vẹn…

Anh vốn kiệm lời, nghe chị nói, anh thở dài: “Nếu chỉ muốn có gia đình cho đủ người, thì em không cần cố gắng. Anh và con đã quen với cuộc sống không có người phụ nữ, em cũng có thể tự lập với cuộc sống của mình. Nhưng, anh cũng đã hiểu đó mới chỉ là cuộc sống một nửa…!!!”. Nước mắt chị lưng tròng, thấm đẫm từng lời thốt ra từ đáy lòng của chồng.

Một thời gian sau đó, chị cứ lặng lẽ đi về giữa ngôi nhà cũ và căn phòng tạm bợ của hai bố con anh. Chị vun vén, chăm lo cho hai nửa gia đình với sự yêu thương và cả niềm tin đoàn tụ.

Rồi cái ngày anh gật đầu trở về, khiến trái tim chị muốn nổ tung vì hạnh phúc. Những người yêu quý anh lặng lẽ đến chuyển đồ cho anh về nhà cũ, chị chỉ biết khóc. Hạnh phúc đã trở lại! Sau bao thăng trầm chị mới hiểu đâu là giá trị thật của hạnh phúc.

Bạn bè nói hạnh phúc trở về vì chị biết vượt qua mặc cảm ly hôn, quyết tâm làm lại. Chị nghĩ, chị có hạnh phúc, bởi chồng chị biết tha thứ. Còn anh lại bảo rằng, hạnh phúc có được từ khi anh, chị, không chỉ biết sống cho mình!

xaluan.com


BACSI.com