Nước mắt nàng dâu

Hải Yến 27 tuổi (Gia Lâm – Hà Nội) chia sẻ: Em quen anh xã chưa tròn một năm thì cưới. Chúng em vừa lên xe hoa cách đây đúng tháng rưỡi. Chưa kịp cảm nhận hạnh phúc vợ chồng son, giờ em lâm vào khủng hoảng với những ngày đầu làm dâu mới ở nhà chồng vào đúng dịp Tết.

Em là chị cả, sau có đứa em trai. Khi ở với gia đình mình, vốn dĩ con gái cả phải đảm đang nhưng em không được vậy. Tất cả đều do bản tính lười và vô tâm sẵn có cộng thêm với sự chiều chuộng hết mình của mẹ. Việc quét nhà, rửa bát đôi khi em còn chẳng phải làm huống hồ nói gì đến chuyện nấu ăn hay mua sắm quán xuyến việc gia đình. Từ bé đến khi lớn em chưa bao giờ dừng học, đi làm rồi vẫn học thế nên thời gian ở nhà rất ít. Vì học và làm choán hết thời gian, em cũng lười chả yêu ai. Có tuổi chút, bố mẹ giục, tình cờ quen anh xã, yêu đương tìm hiểu chẳng được bao nhiêu thời gian đã gật đầu cưới.

Anh xã em nhà con một, cũng được nuông chiều nhưng cũng chả yêu đương gì hết. Khi gặp em, bên nhà anh đang giục, thế là một lời tỏ tình cũng xong. Đám cưới diễn ra. Khi yêu, em cũng đến nhà anh vài lượt kiểu gió thoảng. Trước khi lấy anh xã, em đã cảnh báo anh là em không biết nhiều chuyện chăm sóc gia đình đâu. Anh ấy cười, có gì về hỏi mẹ anh chỉ bảo cho, mẹ anh biết. Đám cưới diễn ra được hai tuần thì cơ quan mẹ anh cử bà đi nước ngoài 6 tháng để hoàn thiện dự án với đối tác. Vậy là công việc nội tướng trong nhà anh em đương nhiên phải lãnh trọng trách.

Do không biết nấu nướng nên em chủ trương dùng đồ ăn sẵn, tất nhiên bố chồng em không quen với việc này. Ông ăn không hợp khẩu vị nên ăn ít và hay cáu gắt. Ông ít nói nhưng mỗi lần ông nói là cả nhà đều sợ. Hôm rồi, em đưa đũa nếm thức ăn trên bàn, chồng em vừa tắm xong nên chưa ra. Bố chồng bước ra mâm nhìn thấy em ngậm đũa, ông đặt chai rượu vào tủ rất mạnh rồi quay gót vào buồng kèm câu: “Dâu con nhà này loạn rồi, bố chồng chưa ngồi mâm, mà con cái đã ăn rồi”. Sau vụ đấy, ông không thèm ăn cơm nhà mấy bữa. Em hỏi chồng được chồng cho biết nhà anh có lệ nếu có đông đủ người ở nhà, người lớn chưa đụng đũa, con cái cũng phải chờ.


Ảnh minh họa

Mấy hôm trước, nhà chồng có giỗ, họ hàng ở quê ra nhiều người em chưa biết mặt, biết vai vế nên lời chào không được đúng. Bố chồng mắng em té tát trước mặt khách. Đến chiều, mâm cơm cúng em chuẩn bị thiếu đồ lễ (vì từ trước có ai dạy em bao giờ đâu), em liền bị bố chồng mắng: “Con dâu gì vừa vụng vừa đoảng, đúng là nhà này vô phúc”. Chưa dừng lại ở đó, buổi tối, khi khách khứa đã về, bố chồng lôi chồng em ra chửi tiếp. Ông nói anh muốn làm gì thì làm, dạy vợ kiểu gì thì dạy. Đến Tết này mà không thay đổi thì cút khỏi nhà ông. Ông là trưởng họ, chồng em là cháu đích tôn, Tết này về ra mắt họ hàng, giỗ tổ họ Lê nhà anh ở nhà thờ họ, con dâu trưởng mà làm mất mặt ông với họ hàng thì ông bắt con trai lấy vợ khác.

Nói đến đây, Yến dừng lại thở hắt ra rồi kể tiếp: “Em bức xúc đem chuyện về kể với mẹ ruột. Mẹ em bênh nhưng cũng chưa biết làm thế nào ngoài việc dạy cho em những việc nội trợ cơ bản. Bố em biết chuyện, mắng em thậm tệ. Nếu có mẹ chồng ở nhà, chắc mọi chuyện đỡ, em cũng dễ bề hỏi han hơn. Đằng này mẹ chồng Tết này không có nhà, hỏi chồng, chồng cũng kêu trước giờ có để ý gì việc nhà đâu mà biết. Anh cứ bảo để gọi điện hỏi mẹ như suốt từ hôm đó tình hình chưa hề tiến triển. Bố chồng thì vẫn giữ thái độ hằm hè những ngày qua và không có biểu hiện thân mật để em tiếp cận hỏi han. Tết chẳng còn bao xa, chồng em lại luôn miệng bảo nhà anh Tết có nhiều việc phải lo lắng và quán xuyến lắm. Nhưng hỏi anh việc gì, anh bảo anh chưa nhớ ra...”.

Khi Tết đã qua...


Đi chúc Tết, chẳng mấy ai lại đi... tay không. Nhất là những cặp vợ chồng mới cưới. Dâu rể mới lần đầu kiến diện quan viên hai họ mà đi tay không, với dăm ba câu chúc sức khỏe, e là chưa đủ “trọng lượng”. Phải có chút gì cho phải phép. Đành rằng xách quà đến đâu cũng nghe cái câu cũ rích: “Các cháu bày vẽ làm gì, tình cảm với nhau là quý rồi!”. Nhưng nay đã thành cái lệ, biết làm sao khác được. Thế là công việc lên danh sách quà mừng họ hàng đôi bên khiến các tân dâu rể phải vò đầu bứt tai.

Năm ngoái, Phương Anh (Quang Trung – Hà Đông) sau khi đi trình diện họ hàng nội ngoại đã phải chạy đôn chạy đáo tìm nghề làm thêm để trả nợ. Cô than: “Tiền mừng đám cưới thì trang trải cho đám cưới không đủ, nay lại cả tiền nhận họ đợt Tết vừa qua. Hai vợ chồng tay trắng lấy nhau, trông vào vài sào ruộng chắc là đói!”.

Còn chị Huệ (Ninh Bình) sau khi vào Nam sinh sống và lấy chồng tại TP.HCM, Tết vừa qua về lại mặt hai họ ở Ninh Bình khi trở vào đã thở dài sườn sượt: “Hai đứa vào Sài Gòn buôn thúng bán bưng, gom được hơn chục triệu, không dám làm đám cưới dềnh dang, để dành tiền để mở một cái quán nước nho nhỏ. Ai dè sau khi đi lại mặt hai bên, số tiền ki cóp đã hết quá nửa”. Đã thế, hai người vẫn bị họ hàng chê trách. Khi mang quà sang nhà chị gái, đứa cháu giở ra thấy kẹo bánh thì phụng phịu: “Dì đi tận miền Nam về mà chỉ cho mấy cái kẹo thì cháu không cần!”. Chị Huệ kể lại, cười mà như mếu: “Ai cũng nghĩ là vào Nam hốt bạc tỉ dễ như hót lá vậy! Bố mẹ không hiểu, còn cố bày vẽ thêm để được “mát mặt” vì có được thằng con rể khá. Chính vì chuyến đi nhận mặt họ nhà vợ mà hai vợ chồng giận dỗi suýt bỏ nhau.

Theo Đang Yêu/megafun.vn

BACSI.com