Tết chỉ có ông xã là sướng, sáng ngồi nghe nhạc uống cà phê, rồi lập hội đánh cờ. Còn...vợ ổng thì khổ hơn osin. Chưa hết, ra Tết còn phải giải quyết...hậu quả.
Đó là kết luận cùa bà Lê Thị Thảo, một giáo viên cấp hai. Giờ, hết tết rồi, người ta gọi đi chở hàng., ông xã bà từ chối bảo bận. Thật ra, ông chưa có hứng thú làm việc. Thế thôi, ở nhà trông con, để tôi đi làm. “Thôi đi bà, tôi còn mệt, nên đi làm không nổi, chứ có rảnh đâu. Ở nhà dưỡng sức nè”. "Vậy thì chết, tiền đâu mà đóng tiền điện, tiền nước, tiền đủ thứ đây". "Chứ tiền thưởng Tết đâu?" "Xài hết rồi, còn đâu".
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Ngày thường, bà vợ cũng tính toán, suy nghĩ lung lắm mới mua cái này, cái kia. Còn ngày Tết, mua bi nhiêu thi bi, ngại gì. Mà sao thứ thì cũng đắt, con đòi mua cái bong bóng, chơi tí đã nổ, mất hết vài chục ngàn. Chồng đòi ăn trưa, chỗ nào xịn xịn, quán bình dân dẹp hết, còn nhà hàng mặt phố, ăn một bữa, trả bằng cả tháng tiền chợ. Bà vợ chép miệng: “Thôi thì Tết mà”. Chưa kể, con cháu kéo đến chúc Tết, vui thật, nhưng thức ăn trong tủ lạnh hết vèo.
Bây giờ, hết tiền, bà chẳng nhớ chi việc gì, lúc nào…Chồng thì chưa chịu đi làm. Đầu năm, đâu ai cho mượn tiền. Bà ngậm ngùi lấy đôi bông tai mẹ chồng tặng hồi đám cưới, đi cầm. Bà cũng tìm thêm việc, xoay xở “thắt lưng, buộc bụng” để sống. “Hết tết, hết tiền” như một điệp khúc mỗi năm, nhưng bà không thể nào thay đổi "bài hát" này.
Hết tiền, bực bội kéo đến. Dọn dẹp nhà hóa ra việc to. Trước tết, dọn đã mệt, sau tết còn mệt hơn. Bây giờ, ai bưng chậu mai ra để ngoài sân, ông chồng bảo: “Cứ để đấy…”. Bà lại bực mình, ông chồng nói thế chẳng khác nào bảo bà dọn chậu mai. Còn bao nhiêu thứ bày biện ra trên bàn, trong bếp…cũng chỉ mình bà. Sau Tết, chẳng có gì chờ nữa, chỉ thấy một năm dài, với bao nhiêu thứ phải lo. Bà lại ngán ngẩm nhìn ông chồng, làm biếng hay là do tuổi tác đang già nhanh?
Hết tết, lại tốn tiền, là "khúc ca" của bà Trần Thị Bạch Dương, phó phòng nhân sự một công ty in. Đêm mùng 5 tết, ông xã bà so sánh: “Nè bà, cái bụng của bà bự gần bằng bụng của tui rồi đó, bà đừng có chê tui nữa nghen”. Bà nghe xong hết buồn ngủ. Ông xã bà, đúng là đồ…vô duyên, chạm vào nỗi đau thầm kín của bà. Bà có chê gì ông đâu, chỉ lo ông huyết áp cao, tim mạch ông loạn xạ nên nhắc chồng: “Thắt lưng càng dài, cuộc đời càng ngắn”. Ai dè, ông bỏ bụng, chờ cơ hội “trả thù” vợ. Chắc chắn, ông chẳng quan tâm đến sức khỏe của vợ, mà chỉ cảnh báo sự xuống cấp về ngoại hình của bà: “Đúng là lão chê mình già rồi”.
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Thì Tết, bà tiếc đồ ăn, nên cứ ăn ráng, bánh tét, bánh chưng, thịt thà, cá tôm…vào cả eo, đùi, mông. Bây giờ, hết tết đi làm, không mặc vừa đồ đồng phục của cơ quan. Có chết không, lại phải bỏ tiền ra may lại. Cô bạn thân tư vấn: “Làm ốm tốc hành, cũng tốn tiền nhưng lấy lại được những số đo đã mất, đẹp dáng, chồng hết chê”.
Bà tìm đến địa chỉ của cô bạn cung cấp, mất hơn chục triệu để giảm 2 ký ở bụng, 2 ký ở eo…. Công nghệ làm ốm rất thủ công. Sau khi uống một ly trà, có hai cô kỹ thuật viên khỏe mạnh đánh, vỗ, đập…vào những vùng thừa cân của cô. Để cho mỡ mềm đi- các cô bảo thế. Bà nghiến răng ráng chịu, như đang bị đòn. Nhưng chưa khổ bằng công đoạn làm nóng, khi bà được đưa ra khỏi cái “lò quay”, người đẫm nước. Mỡ chảy ra đấy. Các cô lại giải thích.
Đúng là bà giảm cân, nhưng vì do bà không ăn cơm, bà đoán có gì đó trong ly trà khiến bà không đói. Thấy bà chủ đau nhói cả người, đi lại chậm chạp, cô giúp việc bảo: “Lần sau cô cứ đưa em một triệu, em đánh mông, đánh đùi cho cô…đỡ tốn tiền cô ạ!”. Cô giúp việc nhà bà còn bảo: “Em suốt ngày lau nhà, đi chợ, nấu cơm, giặt đồ…nên người chả có miếng mỡ nào thừa cô ạ, chứ không thì tiền đâu mà đi đánh tan mỡ hả cô?".
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Các bà chủ gia đình, sau Tết, hết Tết…cũng mệt như trước Tết, trong Tết. Có bà hò hét mãi con mới chịu dậy đúng giờ đi học, la um sùm chồng mới chịu nhậu xong về nhà…Còn cả một năm dài trước mắt, các bà lại lo xa, lo gần…
QUANG KHẢI (PNO)
BACSI.com