Câu thơ của cố nhà thơ Trần Hòa Bình như là một định lý rồi vậy mà tôi vẫn muốn chứng minh ngược lại định lý này để đi tìm kết quả khác: “Thêm một người thứ ba/ Cuộc tình thêm gia vị”.

Nuôi lửa hôn nhân bằng những nguy cơ

Chị kể: Vợ chồng chị lấy nhau đã được 7 năm thì còn cái gì để mà hấp dẫn nổi nhau nữa. Vợ chỉ cần đổi sắc mặt là chồng biết ngay vợ có ý gì. Chồng chỉ cần thở ra một cái là vợ biết ngay chồng đang nghĩ sao. Mọi lãng mạn gần như tuyệt tích.

Đi đường chẳng ôm eo. Đi ngủ không chuẩn bị. Thuộc nhau quá đâm ra chẳng ai còn mất công tìm hiểu nhau làm gì nữa. Có nhiều khi mọi thứ cứ huỵch toẹt hết cả ra. Ngày lễ, sinh nhật, chồng chưa mua quà vợ đã đoán ra cả giá quà, địa chỉ mua.

Đàn ông họ chẳng quan tâm lắm đến việc đó (thậm chí họ còn thích vì đỡ phải nghĩ mệt óc) nhưng phụ nữ thì nhiều lúc tủi thân phết. Nhìn các cặp mới cưới mà ghen tỵ và mơ ước. Thậm chí ghen tị với cả chính mình của 7 năm về trước.

Muốn thay đổi thì phải cả từ hai phía chứ mình chị thì càng làm càng tủi thân thôi. Vì ông ấy đâu quan tâm. Mà có khi còn gắt mắng ầm ĩ ấy chứ! Mua hoa về cắm, chồng một hôm say về đá phải máu me lênh láng.

Rủ chồng đi chơi xa thì chồng than mệt cứ ru rú trong phòng. Đến bó tay. Nhiều lúc tự hỏi: Không lẽ cứ sống thế này đến cuối đời sao? Rồi hoảng hốt. Thèm được đổi gió (thậm chí đổi cả vị - nhưng sợ hôn nhân tan hoang nên chỉ dám mơ ước vậy thôi).

Thế rồi bỗng đâu anh chàng đồng nghiệp cơ quan vừa ly dị vợ, suốt ngày rủ chị đi tâm sự. Của đáng tội, anh chàng thì trẻ hơn chị, đẹp trai, phong độ lắm í! Mà tình cảm nữa chứ! Chu đáo lắm!

Có hôm mượn xe chị đi bảo dưỡng, đổ xăng, rửa xe giùm. Lại có hôm hì hụi lên mạng down về cả đống phim tặng chị xem cuối tuần. Đi cà phê toàn chọn quán có nhạc chị thích nghe.


Muốn thay đổi thì phải cả từ hai phía chứ mình chị thì càng làm càng tủi thân thôi. Vì ông ấy đâu quan tâm. (ảnh minh họa)

Nói thật, chị cứ gọi là chết đứ đừ đự trong lòng nhưng ngoài mặt thì vẫn vờ thản nhiên. Nếu cậu ta mà tấn công chị trực diện chắc chị sa ngã lâu rồi. May mà cậu ấy không nói ra. Suốt gần một tháng trời, chị cứ như là gái mới lớn được yêu lần đầu vậy. Chồng chị phát hiện ra ngay. Bởi thuộc nhau quá rồi còn gì. Bắt đầu sinh nghi. Bắt đầu kiểm tra. Thôi thì đủ kiểu.

Có hôm, vừa về đến nhà, chồng đã lao ra kiểm tra quần lót, máy điện thoại. Chị có làm gì sai đâu nên cứ để lão vô tư kiểm tra. Lão quê quá nên vờ là thèm chị, đòi hỏi abc các kiểu. Chị chiều thôi. Phiêu lắm í!

Kể ra có mà các em thèm nhỏ dãi ấy. Chấp luôn các loại chồng dưới 30 tuổi nhé! Rồi sáng lão đưa chị đi làm, chiều đón về, trưa còn lội 13 km để qua đón vợ rủ đi ăn. Lão còn đi tập gym nữa mới hài hước chứ! Hồi trước, thấy bụng như bầu 7 tháng mình bắt đi tập thì không chịu giờ tự nhiên lao đi tập. Haha!

Đấy, cứ phải có nguy cơ vào thì họ mới chịu vận động em ạ! Nhưng nghĩ cũng hú vía vì lỡ đâu chị mà biêng biêng cậu đồng nghiệp thật thì chắc tan hoang nhà cửa rồi! Đấy, ai bảo là cứ có người thứ 3 thì ra đổ vỡ đâu nào?

Câu chuyện của chị thực sự là một đòn thức tỉnh cho những cuộc hôn nhân đang hồi nhàm chán. Các nàng có thể áp dụng nó ngay cả khi không có anh chàng nào đang tấn công mình. Bằng cách của tôi: Lấy 1sim rác tự nhắn cho mình. Hoặc đôi khi, bí mật một chút những cuộc hẹn.

(còn tiếp)


xaluan.com

BACSI.com