Kết quả 1 đến 2 của 2

Chủ đề: Cùng phận làm dâu

  1. #1
    TinY Guest

    Mặc định Cùng phận làm dâu

    Cùng là phận con gái, cùng cảnh làm dâu, làm vợ, cùng có mối quan hệ như nhau với gia đình chồng. Nhưng không hẳn họ đã cảm thông được với nhau, cùng nhau sống vui vẻ, hòa hợp.


    Đôi khi chỉ vì thói đời “ghen ăn tức ở”, vì so bì hơn kém mà có những chị em dâu “bằng mặt nhưng không bằng lòng” khiến cho cuộc sống thật nặng nề. Tuy vậy, cũng có những chị em dâu sống hòa thuận, êm ấm, họ đã biết dung hòa những mối quan hệ, biết yêu thương và sẻ chia cùng nhau, khiến cho mối quan hệ chị em dâu ngày càng khăng khít, gắn bó

    Lòng người khó lường

    Hiền là một cô gái từ nhỏ đã được nuông chiều và sống trong cảnh đầm ấm, đủ đầy. Chính vì vậy khi yêu Hùng, biết được hoàn cảnh gia đình Hùng cô cũng có phần ái ngại. Nhà Hùng có hai anh em trai nhưng bố mẹ chỉ có một căn nhà tập thể khá nhỏ hẹp, anh trai Hùng đã lấy vợ và hai anh chị cùng sống với bố mẹ.

    Công việc của Hùng tuy thu nhập cũng khá nhưng chưa đủ tiền để mua căn hộ riêng. Chính vì vậy, nếu lấy Hùng, cô sẽ phải về làm dâu, cùng sống chung dưới một mái nhà với bố mẹ chồng và anh chị.

    Cảnh chị em dâu cô đã nghe nói nhiều. Tuy vậy, mỗi lần đến chơi, thấy Hoa (vợ của anh trai Hùng) cũng không phải là người đàn bà đanh đá, cô cũng có phần yên tâm. Nhưng…

    Về làm dâu rồi cô mới hiểu, cảnh sống chung chẳng đơn giản chút nào. Ban đầu, Hiền cũng hay tâm sự với chị dâu về những điều trong cuộc sống, về những cảm nhận của cô về cách sống và những người bên họ nhà chồng.

    Vì nghĩ cùng cảnh làm dâu như nhau, chị em có thể chia sẻ và cảm thông được nên Hiền tâm sự rất thật lòng, và mọi chuyện cũng chẳng có gì, chỉ là những chuyện rất đời thường. Nhưng Hoa đã đơm đặt, thêm bớt đủ điều để kể tội Hiền với mẹ chồng. Rất may bà là người biết suy xét nên mọi chuyện trong nhà vẫn bình yên.

    Trước mặt bố mẹ chồng, Hoa tỏ ra mình là người dâu cả, chị cả trong nhà, rất quan tâm, chỉ bảo cho cô em dâu mới về. Nhưng khi không có mặt bố mẹ chồng là Hoa nói cạnh, nói khóe, châm chọc Hiền đủ điều. Dần dần, Hiền đã hiểu ra, Hoa không phải là người chị dâu đáng để cô tin tưởng.

    Vì mới về làm dâu nên Hiền luôn cố gắng quan sát học hỏi, để bắt kịp được với thói quen, lề lối, cách sống của nhà chồng. Và có vẻ như càng ngày cô càng được bố mẹ chồng yêu quý. Hoa thấy thế càng tỏ ra tức tối, “ra đụng vào chạm” đã có vẻ không vui, bằng mặt mà không bằng lòng. Hiền có góp ý điều gì, Hoa lại nói mát: cô có học, cô làm được, tôi chỉ là dân buôn bán, trình độ thấp, tôi chỉ làm được vậy thôi…

    Rồi ngày Hiền có bầu, được bố mẹ chồng chiều chuộng, quan tâm săn sóc, Hoa suốt ngày lườm nguýt, châm chọc. Có những hôm vì chuyện công việc ở cơ quan quá nhiều, cộng với thời kì thai nghén kéo dài nên Hiền thấy trong người không được khỏe, đi làm về không ăn được cơm.

    Sợ vợ mệt, ảnh hưởng đến đứa con trong bụng, Hùng lo lắng đi mua phở rồi ngồi đút cho Hiền từng thìa, Hoa châm chọc: ” Người ta cũng sinh con chứ có phải mình cô đâu. Đúng là quen cái thói tiểu thư!”.

    Hiền ấm ức, tủi thân chẳng nói được nên lời. May mà cô còn có chồng bên cạnh, Hùng luôn động viên cô, giúp cô vượt qua những tháng ngày làm dâu lạ lẫm. Vợ chồng cô cũng đang cố gắng làm ăn để một ngày không xa có thể mua được nhà ra ở riêng, cô muốn đón chào đứa con sắp ra đời trong cảnh êm ấm, tránh cảnh ra đụng vào chạm với chị dâu.

    Hành xử kiểu chị em dâu

    Ngày Nhung bước chân về nhà chồng, cô không thể ngờ được cuộc sống của mình lại trở nên tù túng, bức bách đến thế. Nhung vốn sinh ra ở miền Trung, nơi nắng cháy, quê nghèo lam lũ. Tuy vậy, cô vẫn rất xinh đẹp, nhan sắc ít ai bì kịp. Học đến hết cấp 3 thì cô phải ở nhà phụ bố mẹ nuôi nấng các em. Thấy cuộc sống cơ cực, cô đã xin bố mẹ lên Hà Nội, phụ dì trông coi cửa hàng vàng bạc, gửi tiền về quê cho bố mẹ nuôi em.

    Thấy cô ngoan ngoãn, hiền lành, tính tình chất phác, dì rất quý và nhận cô làm con nuôi. Rồi cô gặp Nam, yêu anh và lấy anh. Trước khi lấy nhau, Nam cũng kể cho Nhung nghe cuộc sống phức tạp của gia đình mình.

    Nếu lấy Nam, cô sẽ phải về làm dâu, cùng chung sống dưới một mái nhà với bố mẹ chồng và anh chị cả. Nam dặn cô, cảnh làm em nên nín nhịn để cửa nhà êm ấm vì chị dâu cả nhiều khi cư xử rất nóng nảy, thiếu hiểu biết. Nhung thì vẫn nghĩ, mình cứ sống hiền lành, yêu thương mọi người rồi mọi người cũng sẽ yêu thương mình thôi.

    Nhung đâu ngờ rằng, chị dâu là người rất hay xoi mói. Hôm đám cưới mọi người ai cũng trầm trồ khen cô dâu xinh đẹp, nhìn mặt hiền lành, phúc hậu, bố mẹ chồng cô vui ra mặt còn chị dâu thì bóng gió: “Xinh đẹp mà nghèo kiết xác thì làm được gì, có tiền là có tất cả”. Nhung nghe thấy thế cũng buồn lắm. Cô biết phải ở chung với người chị miệng lưỡi cay độc như vậy, cô sẽ chẳng yên.

    Và quả đúng như vậy. Nhung làm điều gì cũng không vừa lòng chị dâu. Dù cô đã cố gắng để mọi người trong gia đình có một bữa cơm ngon miệng nhưng chị vẫn luôn chê bai: “Nấu kiểu này thì ai mà ăn được, đúng là cái đồ nhà quê chỉ biết chém to kho mặn”. Bưng bát cơm mà Nhung nghẹn ngào rơi nước mắt.

    Thấy Nhung hiền lành, bố mẹ chồng cũng thương cô nhưng không dám bênh ra mặt, chỉ bảo: “Em nó mới về làm dâu, là chị cả con nên chỉ bảo cho em, từ từ rồi em sẽ làm được”. Chị dâu liếc xéo cô, tức tối. Ngày nghỉ, Nhung một mình dọn dẹp nhà cửa, còn chị dâu thì bỏ về nhà bố mẹ đẻ, hoặc đi ăn chơi, mua sắm cùng bạn bè. Từ ngày có Nhung về làm dâu chị chẳng đụng đến việc gì trong nhà.

    Cậy mình là người thành phố, chị dâu luôn lên mặt với Nhung, rồi khéo léo khoe gia đình mình danh giá, số phận hẩm hiu nên mới phải về làm dâu nhà này, đến cái nhà riêng cũng không có mà ở, rồi nói xấu họ nhà chồng đủ điều. Những lúc như vậy, Nhung chỉ im lặng. Cô thầm nghĩ, nếu bố mẹ chồng biết được suy nghĩ của chị dâu như vậy, sẽ rất đau lòng.

    Nếu mọi việc chỉ có vậy thì cũng không có điều gì đáng nói, Nhung sẽ nín lặng để cảnh gia đình yên ấm, để Nam yên lòng về cô. Nhưng chị dâu Nhung thật quá quắt. Bữa đó vừa đi làm về đến nhà, chị ta đã lu loa lên là mình bị mất chiếc nhẫn cưới, lúc sang giặt đồ thấy vướng nên chị ta tháo ra, đến khi đi làm quên không đeo vào.

    Tối về nhà thì không thấy đâu. Hôm đó, cả nhà đi vắng hết, chỉ có mình Nhung ở nhà, ý chị ta ám chỉ người ăn cắp là Nhung. Cô uất ức đến nghẹn lời, bố mẹ chồng cô cũng không thể nói gì, vì ông bà đi chơi từ sáng đến tối mới về. Chồng cô thì đang đi công tác. Chỉ có mình cô trơ trọi trước lời vu khống của chị dâu.

    Dù cả nhà đã tìm khắp mà không thấy chiếc nhẫn đâu, chị dâu được thể càng làm tới, lu loa lên đủ điều, nói xấu cô đủ điều. Nỗi oan của cô chỉ được giải tỏa khi cô con gái của chị dâu đi học thêm về, bảo thấy mẹ để quên nhẫn nên cháu đã cất hộ.

    Chị dâu cô cũng không vì thế mà cảm thấy hỗi lỗi vì đã vu oan cho cô, bố mẹ chồng cô chỉ còn biết an ủi cô vài câu và dặn chị dâu, lần sau đồ đạc của mình nên giữ gìn cẩn thận, đừng có chưa gì đã vu oan cho người khác. Chị em dâu sống với nhau to tiếng người ta cười cho.

    Nhung thật sự cảm thấy mình không thể nào sống chung với chị dâu được, cô không lường hết rồi chị ta sẽ còn vu khống thêm cho cô điều gì nữa. Lòng người thật khó lường, cô muốn sống yên ổn mà cũng không xong.

    Cô đang đợi chồng đi công tác về sẽ bàn với anh xin bố mẹ cho ra ở riêng, dù vợ chồng cô có phải vất vả đi thuê nhà mà có cuộc sống thoải mái, tự, yên ấm còn hơn suốt ngày phải sống trong sự ghen ghét, đố kị của bà chị dâu không biết cư xử, không biết lẽ phải.

    Cùng phận làm dâu

    Trái ngược với Hiền, với Nhung, cảnh chị em dâu của Nguyệt là tình cảm ấm áp, sẻ chia. Ngày Nguyệt về làm dâu, bố mẹ chồng nhẹ nhàng khuyên bảo: bố mẹ ở xa, các con sống với nhau, chị em gắng khuyên bảo sống cho hòa thuận, có thế bố mẹ mới yên lòng.

    Bố mẹ chồng Nguyệt quê ở miền Bắc, chính vì vậy ông bà chỉ vào dự đám cưới con rồi ra. Nhà Dũng (chồng cô) có ba anh em trai, tất cả đều vào Nam sinh sống, lập nghiệp và mua nhà cạnh nhau để anh em gần gũi. Dũng là em út, chính vì vậy khi lấy Dũng, Nguyệt trở thành cô em dâu út. Nguyệt thật sự cảm thấy hạnh phúc khi được sự quan tâm, bảo ban của các chị dâu.

    Dù chị dâu cả là người ngoài Bắc, có cách sống riêng, hơi khác biệt nhưng không vì thế mà Nguyệt và chị dâu thứ hai có những kì thị, xa lánh. Họ cùng một thế hệ nên dễ dàng tìm được tiếng nói chung. Những ngày cuối tuần, chị em Nguyệt thường rủ nhau đi mua sắm, cùng đi chợ và trổ tài nấu nướng chiêu đãi đại gia đình. Họ sống vui vẻ, hòa thuận và được hàng xóm khen ngợi: “Nhà này chị dâu, em chồng thật là hòa thuận!”.

    Ngày chị dâu cả sinh đứa con đầu lòng, Nguyệt mới thật sự cảm nhận được tình cảm chị em ấm áp. Bố mẹ chị ở xa, không vào chăm sóc chị được, hai chị em Nguyệt thay nhau vào viện chăm sóc chị. Không may chị bị sốt hậu sản, phải nằm phòng chăm sóc đặc biệt cả tuần lễ. Nguyệt đau thắt ruột, còn chị ba thì khóc rất nhiều, vừa lo cho sức khỏe của chị hai vừa thương cháu bé mới chào đời không được nằm trong vòng tay yêu thương của mẹ.

    Khổ nỗi, Nguyệt và chị ba đều còn rất trẻ, chẳng có kinh nghiệm nên ngượng nghịu ẵm cháu và luống cuống mỗi lần thấy chị hai sốt cao. Những khi được vào phòng chăm sóc đặc biệt, thấy chị hai ứa nước mắt mà trong lòng Nguyệt xót xa, chỉ mong sao chị chóng qua cơn nguy kịch.

    Chị ba thì chạy đi chạy lại như con thoi, lo nấu cháo, cơm nước cho mấy chị em. Đây là lần đầu tiên trong đời, Nguyệt trải qua những đêm trắng với nhiều lo toan, nhưng nhờ thế cô cảm nhận sâu sắc hơn tình cảm chị em gắn bó trong những lúc khó khăn. Và may mắn là chị hai đã qua khỏi, cháu bé cũng được bình an. Cả gia đình cô lại tràn ngập tiếng cười hạnh phúc, sẻ chia.

    Có trải qua hoạn nạn, cô mới thấm thía hết tình nghĩa chị em, như các cụ đã từng nói “một giọt máu đào hơn ao nước lã”. Tình cảm chị em, mãi là điểm dựa vững chắc để Nguyệt vượt qua mọi khó khăn. Và từ lâu cô đã coi các chị dâu như chính người chị gái thân thiết của mình.

    BACSI.com

  2. #2
    kul_boy Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 3
    Ngày tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    284

    Mặc định

    Mình nghĩ đã chung phận làm dâu thì càng phải hiểu nhau,yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau mới fải chứ

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •