Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    Tieudi Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    3,007

    Thumbs up Chuyện kể của những chàng ở rể thời nay

    Vui vẻ đồng ý cùng vợ về nhà ngoại ở, trong câu chuyện với mọi người luôn "khoe" sự nhàn nhã, sung sướng vì có ông bà đỡ đần... ai cũng nghĩ anh Hoàng viên mãn với cuộc sống "ở rể" của mình. Vậy mà một lần có tí hơi men, anh chảy nước mắt bảo vợ: "Anh chỉ là chó chui gầm chạn".

    Năm 1996, anh Nguyễn Huy Hoàng (Đoan Hùng, Phú Thọ) cưới vợ, được bố mẹ cắt cho một miếng đất nhỏ cạnh đường để dựng nhà, tự lập cuộc sống. Là con trưởng lại được bố mẹ cho ra "ở riêng", hai vợ chồng khấp khởi mừng vì bố mẹ "tân tiến". Nhưng ở chưa được bao lâu, niềm khấp khởi đó tắt ngúm.

    Công việc của anh Hoàng hay phải trực đêm, chị Hà thường xuyên phải ở nhà một mình. Đất lạ, nhà mới, hàng xóm chưa quen biết ai, cộng thêm tâm lý mang bầu có nhiều biến đổi... không đêm nào chị Hà thấy ngon giấc. Đêm nào chị cũng mơ thấy chuyện hãi hùng. Đem giấc mơ đó kể với hàng xóm chị được biết, chị đang ở trên mảnh "đất nghịch", từng có nhiều người chết trẻ, nhiều chuyện ly kỳ lắm.


    Từ lúc nghe vậy chị Hà lại càng hoảng hốt. Chị kể: "Chưa cần ngủ, chỉ mới nhắm mắt tôi đã thấy có người dí sát đầu vào mặt tôi cười sằng sặc bảo tao sẽ giết mày. Từng đoàn người chạy rầm rập suốt đêm trong nhà. Có sớm, hàng xóm tưởng tôi ngủ kỹ sang gọi, cửa vừa mở tôi khóc tru tréo, như vớ được phao cứu sinh".

    Sinh khó, rồi ốm đau triền miên, hai lần chị Hà phải đi cấp cứu trong đêm. Sau hai lần suýt chết ấy hai vợ chồng chị nghi hoặc hay do "đất nghịch" thật. Thấy con gái tiều tụy, bố mẹ chị Hà ngỏ ý muốn cho chị Hà về ở cùng để ông bà chăm sóc. Thương vợ, anh Hoàng đồng ý. Thế là từ có nhà mà thành ra không nhà. Cuộc sống ở rể với anh bắt đầu.

    Chỉ uất khi bên bàn rượu

    Ở với bố mẹ vợ, anh Hoàng như "nhẹ gánh" về khoản chăm sóc vợ con. Đi làm về đã có cơm dẻo, canh ngọt. Hầu như anh không phải lo lắng gì ngoài việc cơ quan. Bố mẹ vợ đều là cán bộ về hưu, cũng tâm lý... Đi đâu, ai hỏi gì về cuộc sống hiện tại, anh Hoàng cũng đều khoe vậy. Thấy chồng thoải mái, vui vẻ, chị Hà mừng, yên tâm. Không ngờ một lần đi nhậu với bạn về, có tí hơi men, anh ứa nước mắt bảo vợ: "Anh chỉ là chó chui gầm chạn".

    Tôi hỏi anh Hoàng, đó là do khi say anh mới dám nói thật, hay là lời nói không suy nghĩ trong cơn say, anh Hoàng cười: Cả hai. Anh bảo, thực ra, ở với "các cụ", dù là bố mẹ mình hay bố mẹ vợ, thì đều không thể tự do như khi ở riêng. Nhưng ở với nhà ngoại thì cần phải giữ gìn hơn, không thể thoải mái như ở với bố mẹ mình.

    "Mình phải chuẩn chỉ trong từng cái nhỏ nhất. Ví dụ, mùa hè nóng đến mấy cũng không dám cởi trần, mặc quần đùi ăn cơm trước mặt mẹ vợ. Cuối tuần có muốn mời anh em một bữa nhậu tới bến thì lại ngại ông bà không thích. Nhất là khi vợ chồng to tiếng, chẳng bao giờ dám quát vợ một câu. Nói chung là "đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên", anh Hoàng cười.

    Tuy nhiên, mấy cái "lặt vặt" đó với anh không thành vấn đề. Chỉ "uất khi bên bàn rượu. Mỗi khi lai rai, tụi bạn thường khích: "Mày chó chui gầm chạn biết gì mà nói” thì thấy nhục lắm. Bởi nghĩ mình thân làm đàn ông mà chưa lo nổi được cho vợ con. Nhục là nhục ở cái đó chứ không phải vì ông bà đối xử này kia".

    Nhưng chị Hà lại không nghĩ vậy. Từ khi nghe chồng "rút ruột" nói câu đó, chị giữ gìn hơn trong cách cư xử với chồng. "Ngày trước thấy anh ấy đi sớm về muộn, tôi cũng hay càu nhàu. Hoặc chuyện sinh hoạt, anh ấy bừa bộn là tôi nhắc liền. Nhưng giờ bỗng dưng thấy ngại. Chỉ sợ chồng lại bảo mình ỷ thế rồi mặc cảm. Nhưng nhịn thì ấm ức. Nên cuộc sống cũng có nhiều xáo trộn”, chị Hà tâm sự.

    xaluan.com

    BACSI.com

  2. #2
    ChiLe's Avatar
    ChiLe Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    13,332

    Mặc định

    chuyện này nếu ko khéo léo e mất hòa khí hai bên lắm

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •