Thì ra, bỗng dưng có tiền trong tay, Tuấn bắt đầu ăn chơi theo bè bạn và lao vào đề đóm cá cược. Thời gian đầu, cậu chỉ dám chơi nhỏ, và liên tục thắng. Dần dần, máu mê dây vào người, “ông con” bắt đầu cảm thấy kiếm tiền bằng cách này dễ dàng quá, lại có vốn sẵn có từ số tiền mà hàng tháng bố vẫn nạp vào như cái máy.
Tuấn bắt đầu thích cái trò mà nhiều đứa bạn gọi là “trò chơi trí tuệ”, ngày ngày ngồi tính quy luật, để xem hôm nay đề sẽ về bao nhiêu, đội bóng nào thắng, cá cược thế nào cho dễ ăn… Thế nhưng, trò cờ bạc, đôi khi ăn nhau ở vận may. Mà Tuấn thì chẳng thể lúc nào cũng may mắn mãi.
Lần thứ nhất, Tuấn thua cá cược bóng đá hơn 200 triệu. Không có tiền để trả, Tuấn mượn xe và máy tính của các bạn. Nhưng cũng không thể xoay đâu ra số tiền lớn như thế. Chủ nợ thì càng ngày càng đòi ráo riết, số tiền lãi cũng lên khá cao.
Thậm chí Tuấn còn phải trốn học vì sợ mọi người nhìn thấy lại đòi nợ. Không còn nơi bấu víu, Tuấn nhớ đến chiếc thẻ của bố. Cậu nghĩ đơn giản chỉ vay tạm thời bố, sau đó sẽ quyết tâm gỡ gạc lại để hoàn lại số tiền này cho bố. Thế nhưng, trò đời, đã vướng vào con đường cờ bạc, khó mà rút chân ra.
Hơn nữa, quyết tâm gỡ gạc lại số tiền càng khiến Tuấn mờ mắt. Và thêm hai lần nữa, cậu thua. Một lần hơn 300 triệu, và lần thứ ba là 147 triệu. Toàn bộ số tiền có được trong thẻ của bố đã bị Tuấn rút ra trả nợ sạch sẽ.
Đến lúc này, ông Thắng mới ngã ngửa vì đã quá tin tưởng cậu con trai đang ở độ tuổi mới lớn này. Nhưng con dại cái mang. Ông còn biết trách ai được ngoài mình. Ông cũng không thể nói chuyện này với vợ, bởi nói ra chẳng khác nào cho vợ ông biết ông giữ tiền ngoài.
Con trai… tự mượn quỹ đen của bố vì… nghệ thuật
Cũng có quỹ đen riêng như ông Thắng, nhưng trường hợp của ông Minh lại khác. Ông có thú vui chơi đồ Hi-tech như loa đài, máy tính, hay điện thoại. Ông Minh cũng gia nhập một nhóm gọi là Audio Club ở Hà Nội.
Đương nhiên, ông hiểu rằng muốn chơi audio đúng nghĩa, ông không thể trông chờ vào những khoản tiền mà vợ hằng ngày chu cấp cho ông được. Mỗi chiếc loa mà ông hay nhóm bạn trong hội mua về, cái rẻ cũng cỡ hai chục triệu, cái đắt thì lên đến con số hàng trăm, chẳng thể thống kê hết được.
Ảnh minh họa
Đương nhiên vợ ông Minh không thể hòa nhập được với thú chơi này của chồng. Đó là lý do vì sao ông phải có quỹ đen để thỏa niềm đam mê xa xỉ này. Để có tiền cho vào quỹ riêng, ông Minh vừa là tay chơi audio, lại vừa là dân buôn hàng. Mỗi lần trao qua bán lại, số tiền mà ông hưởng không phải là ít.
Đương nhiên vợ ông không thể nắm giữ được tất cả các hoạt động của ông. Và số tiền này ông giữ riêng cho mình. Tuy nhiên, thi thoảng vợ ông Minh lục ví thấy ông vẫn còn để trong ví vài thẻ ATM. Bà lại cằn nhằn, tra khảo tại sao ông lập thêm ATM riêng để làm gì, có phải lại hú hí với cô nào ở ngoài không, có mang tiền đi cho ai không…
Ức chế và không muốn bị vợ phát hiện, ông chuyển chủ thẻ sang cho cậu trai, mượn tên để duy trì tài khoản.
Con trai ông Minh mới nghỉ làm ở cơ quan để thành lập một cửa hàng xăm nghệ thuật. Do mới mở, lời lãi chưa nhiều mà phải nhập nhiều nguyên liệu đắt tiền từ nước ngoài về, Dũng luôn ở trong trạng thái “kẹt tiền”. Nhận thiếc “hòm tiền mini” từ bố gửi, Dũng như mở cờ trong bụng. Vốn ở đây chứ ở đâu ra nữa.
Thế là ông Minh gửi vào tài khoản bao nhiêu tiền, con trai ông lại “moi” bấy nhiêu ra để đi mua nguyên liệu về cho cửa hàng. Tưởng rằng, cứ nhập hàng tốt về là sẽ đảm bảo uy tín với khách. Thế nhưng, do tay nghề của các nhân viên trong cửa hàng còn thiếu kinh nghiệm, Dũng nhiều lần còn phải đền tiền cho hai khách hàng chỉ vì làm cháy da của họ trong khi xăm. Lời chẳng thấy đâu. Chỉ thấy tiêu hết tài khoản trong thẻ của bố rồi.
Việc lập quỹ đen không còn là chuyện hiếm hoi của các ông chồng, bà vợ ở thời đại hiện nay. Nhiều ông chồng làm ra tiền nhưng vợ lại giữ quỹ chung nên con cái cần chi tiêu cái gì chỉ gặp mẹ. Và để giành lại chút quyền lực, các ông tất yếu phải có khoản riêng, để "con cái biết trong nhà còn có bố".
Kể cả khi đã có gia đình riêng, không có nghĩa là đàn ông hết trách nhiệm với bố mẹ, anh em mình. Thi thoảng, họ cũng cần biếu ông bà nội ngoại chút ít dưỡng già, anh em khó khăn chẳng lẽ không giúp đỡ, đứa cháu ở quê lên học đại học thỉnh thoảng kẹt tiền đến xin chú, rồi ông bác nằm viện cần đến thăm...
Những lúc ấy mà đi xin tiền vợ thì mặt mũi nào? Quỹ đen vừa giúp họ hoàn thành nghĩa vụ với đại gia đình, với bà con dòng tộc mà lại vừa tránh đi sự bực bội khó chịu của vợ. Thế nhưng, việc quản lý quỹ đen như thế nào thì lại phải tính. Khi khó lòng qua mắt được các bà vợ “tinh mắt”, các ông nghĩ đến chuyện gửi con. Nhưng, không phải ai cũng may mắn trong chuyện quản lý quỹ đen một cách an toàn.
Theo Lê Cam
Phunutoday/megafun.vn
BACSI.com