Suốt thời gian anh đi, tôi không biết anh đi đâu làm gì ở đâu, ở nhà tôi vừa đi làm kiếm tiền vừa lo cho con, vừa làm cha vừa làm mẹ. Tôi cũng biết anh không có bồ bịch lăng nhăng, tôi tin ở anh điểm đó và cũng biết rằng anh rất yêu thương hai mẹ con tôi. Anh thường xuyên nói như thế với nói cả tầm lòng. Tôi hiểu điều này. Vừa rồi anh biết tôi không còn đồng nào cả và tôi nói với anh cố gắng xin việc làm vì mình tôi làm thì không đủ nhưng anh lại làm lơ.


Khi nghe tin tôi có thai lần nữa, anh bảo anh sẽ vào Sài Gòn, còn tôi ở đây làm thế nào thì làm hoặc uống thuốc khẩn cấp nhanh. Tôi rất đau đớn khi nghe anh nói điều này, anh cũng biết rằng trong túi tôi không còn đồng nào cả. Khi tôi đi làm về định khoe chồng là có tiền rồi, vì tháng này tôi nhận lương sớm, thì không nhìn thấy anh. Anh đã dọn dẹp ra đi vào Sài Gòn.


Hiện tại tôi được tin tức anh ở cùng người bà con thuê nhà và cũng không đi làm gì trong đó, thật lòng tôi rất buồn, chán nản. Hiện tại tôi không có thai, tôi suy nghĩ không biết tôi có còn là vợ anh không nữa. Qua bao sự cố tôi đã cố quên và cho anh cơ hội. Tôi đã ngậm ngùi bỏ qua cho anh, nhưng bây giờ anh lại bỏ nhà đi lần nữa. Khi đi anh viết lại mảnh giấy rằng rất yêu thương hai mẹ con, anh đi để lo cho bản thân anh.


Anh không hề gọi điện cho con và tôi, trừ khi tôi điện cho anh, anh bảo cho anh cơ hội lần nữa để quay về, anh đi chỉ hai tháng thôi anh sẽ về (Mục đích anh đi là tạm tránh vì tôi không đủ tiền trang trải cho 3 người trong thời điểm này) nếu tôi cho anh cơ hội. Nhưng lần này tôi đã từ chối vì không biết anh đã bỏ đi bao nhiêu lần, rồi đột nhiên quay về. Bây giờ tôi đã hết kiên nhẫn, hết niềm tin, mặc dù cũng rất thương chồng mình.


Mỗi lần đi làm về trên đường tôi đều khóc, khóc ấm ức không biết, tại sao tôi lại khổ như vậy? Tôi cũng không xấu xí, cũng có công việc làm tại công sở, là trưởng phòng cho một hãng du lịch, tôi cũng không phải không biết điều, không phải chơi bời lơi lổng. Cuộc sống chỉ biết học tập và làm việc, lo lắng cho con cái, có tiền là dành dụm mua sắm trong nhà. Vậy mà chồng tôi thì nhất quyết không chịu đi làm phụ giúp gia đình là sao? Khi đi làm cũng rất nhiều người để ý thích tôi, (họ cứ nghĩ tôi là gái chưa chồng) nhưng tôi không có cảm giác yêu đương gì, mặc dù suốt bao nhiêu năm nay vợ chồng cứ lục đục vì công việc và tiền bạc. Tôi luôn giấu bạn bè, đồng nghiệp, vì bạn bè tôi nghĩ rằng tôi là người hạnh phúc.


Tôi luôn mơ ước cho tổ ấm vì con cái nhưng tôi không còn chịu đựng nổi cảnh chồng như thế này nữa, tôi đã cho anh bao nhiêu cơ hội. Hiện tại anh bảo cho anh cơ hội để quay về nhà và xem tìm chỗ nào cho anh để anh làm. Tôi biết xin việc không đơn giản vì bây giờ anh đã lớn tuổi (34), mà không biết anh có chịu khó làm việc không vì tôi biết tính cách của chồng mình. Tôi đã chịu đựng và khuyên lơi quá nhiều rồi, cứ mỗi lần nhìn con hỏi ba là tôi lại khóc, khóc vì thương con và cảm thấy tội nghiệp cho bản thân mình.


Mong anh/chị hãy thương và giúp tôi với, cho tôi lời khuyên thật hữu ích với nhé. Tôi xin chân thành cảm ơn rất nhiều!

suckhoe-gioitinh.com

BACSI.com