Tôi không biết đã xin cho anh bao nhiêu công việc, đã bao nhiêu lần làm giấy tờ xin việc cho chồng, nhưng không có việc nào anh làm được trọn vẹn, việc gì anh cũng chê.
Thưa các anh chị! Tôi có một chuyện buồn rất mong muốn được tư vấn và giải toả trong lòng từ lâu, xin cho tôi lời khuyên với.
Tôi và chồng tôi kết hôn với nhau từ đầu năm 2002 cho đến nay, tôi yêu anh ấy là mối tình đầu và tôi đã giữ mình trước khi đến với chồng vẫn còn trinh trắng. Thật sự anh ấy cũng rất yêu và thương tôi, trước khi cưới cho đến khi tôi mang thai anh ấy đều yêu thương tôi.
Thật lòng khi mới cưới về, tôi có thai liền, sau khi nghỉ tuần trăng mật về, nhưng lúc đó anh chưa có việc làm (mặc dù đã học xong đại học). Tôi cũng thế đã tốt nghiệp đại học nhưng cũng phải đi dạy kèm từng nhà, nên anh đã bảo tôi kế hoạch vì nghĩ rằng sẽ không có tiền nuôi con. Lúc đó tôi rất khờ khạo, chưa một lần biết đến chuyện đó, tôi khóc nhưng cũng theo yêu cầu của anh đi kế hoạch.
Vài tháng sau tôi xin được việc làm và cũng vừa dạy kèm tại nhà. Tôi cũng làm hồ sơ xin việc cho anh. Ít lâu sau tôi có thai và đến nay đã có em bé 4,5 tuổi. Tôi cũng đã dành dụm xây được căn nhà nhỏ (ông bà nội nghèo nhưng có mảnh vườn và cho chúng tôi miếng đất xây nhà). Phải nói rằng từ khi cưới đến giờ, tôi không biết đã xin cho anh bao nhiêu công việc, đã bao nhiêu lần làm giấy tờ xin việc cho chồng, nhưng không có công việc nào anh làm được trọn vẹn cả, hầu như công việc gì anh cũng chê.
Tôi biết rằng anh cũng thích đi làm để kiếm tiền, nhưng không hiểu sao mỗi lần làm việc khoảng tầm một vài ngày hoặc 1, 2 tháng là anh lại bỗng dưng nghỉ ngang. Từ công việc nhà đến tiền bạc cho cả gia đình, tôi điều gánh vác mà đồng lương của tôi cũng không phải khá khẩm gì (Tôi làm du lịch nên thỉnh thoảng tôi có những khoản ngoài, thỉnh thoảng đi công tác ở nước ngoài rồi dành dụm mua sắm trong nhà. Nhưng năm nay, tôi không đi công tác, chỉ ở văn phòng).
Khi mới cưới tôi thật sự tin tưởng anh, ngay cả chuyện xây căn nhà, tôi không biết gì chỉ giao phó cho anh hết. Tôi chỉ biết kiếm tiền để xây dựng, nhưng mỗi lần về nửa chừng là nhìn thấy cảnh công nhân xây dựng, còn anh đang nằm ngủ trong phòng, hoặc đang đọc báo... mà tiền bạc tôi lại không có nhiều, phải vay mượn nữa, nên rất sốt ruột. Cuối cùng tôi phải ở nhà để ra đứng trông coi.
Hầu như trong căn nhà cái gì tôi cũng nhờ anh giúp đỡ, muốn anh làm chỗ dựa cho hai mẹ con, muốn mình là người vợ hiền. Tôi còn bao nhiêu lo lắng cho chồng con, tôi đã mơ có căn nhà nhỏ, vợ chồng êm ấm, không cần giàu sang. Nhưng cuối cùng từ việc lớn đến việc nhỏ tôi lại phải làm hết, dần dần tôi trở nên cáu gắt, bực bội. Đi làm vất vả mệt nhọc, về nhà thì thấy nhà cửa bề bộn, chồng thì đi đánh cờ tướng, hoặc ngủ trong phòng, hoặc xem đá bóng.
Trước đó anh cũng có đi làm nhưng lương mỗi tháng chỉ 700.000 đồng tôi cũng không hề kêu ca, vẫn động viên chồng làm. Số tiền này anh cũng đưa cho tôi hết, rồi anh xin lại để đổ xăng, ăn sáng, sửa xe ... Nhưng rồi anh cũng nghỉ việc. Cũng có những công việc xin vào rất khó, lương cũng khá ổn vậy mà anh vẫn nghỉ làm. Cuộc sống vợ chồng bắt đầu lủng củng từ đây, từ việc kiếm tiền đến chăm sóc con cái, đến việc nhà do bàn tay của tôi làm. Cứ mỗi đêm ngủ tôi đều thấy hai vai thật nặng nề và khóc.
Tôi đã khuyên anh làm việc để giúp gia đình, để được hạnh phúc, nhưng cuối cùng đều thất bại. Đã rất nhiều lần vợ chồng tôi cãi nhau chỉ vì chuyện công việc tiền bạc, cãi nhau vì mỗi lần tôi cần anh giúp đỡ về tinh thần, thì cũng không có anh bên cạnh tôi. Và tôi đã nhiều lần nói hỗn với chồng mình, tôi biết nói hỗn như thế là không đúng nhưng tôi không biết làm gì hơn. Cũng nhiều lần anh đánh tôi, cứ mỗi lần cãi nhau là anh đánh tôi, tím luôn cả mặt mày. Cũng nhiều lần công an chính quyền đến can thiệp và cũng nhiều lần tôi lên toà xin giải quyết việc li hôn. Mỗi lần như thế anh lại lên toà và xin được toà giải hoà.
Cho đến nay anh vẫn thế, vẫn không có việc làm mà cứ thường xuyên rời bỏ nhà đi đâu đó vài ba ngày rồi về. Rồi có lần anh vào Sài Gòn hơn 8 tháng, tết lại quay về. Thỉnh thoảng anh cũng khen tôi giỏi, nhất là cuối năm vừa rồi khi anh về nhà thấy nhà cửa sạch sẽ và khang trang hơn trước. Trong nhà chỉ thiếu một người đàn ông thôi. Anh ở nhà được 20 ngày, cứ nằm lì. Lần này anh bảo tôi: anh không muốn làm bất cứ công việc gì, anh chỉ muốn dựa vào tôi, tôi hốt hoảng và bàng hoàng, lo lắng.
(còn tiếp)
suckhoe-gioitinh.com
BACSI.com