Từ xin ý kiến lui lại lịch “công tác” chăm mẹ xé ra chuyện anh nọ đùn đẩy cho anh kia, anh này vô trách nhiệm, ích kỉ.

Căn nhà bỗng trở nên ầm ỏm, cáu gắt, ông cụ lãng tai ngồi khoanh chân trên ghế cứ nhìn khẩu hình miệng của từng đứa mà đoán nội dung cuộc trò chuyện, họp bàn...

Cụ Thanh năm nay đã ngoài tám mươi, trí óc không còn được minh mẫn như cách đây một vài năm. Nhà có thảy năm đứa con, mười đứa cháu, trước đây vanh vách nhắc tên từng đứa mỗi khi vắng mặt cho đến khi chúng xuất hiện, giờ thì cụ không còn nhớ nổi đứa nào là con, đứa nào là cháu, tên đứa nào với đứa nào. Cụ giờ như đứa trẻ lên hai, việc gì cũng bỡ ngỡ như lần đầu được học. Chuyện vệ sinh cá nhân cũng không còn làm nổi…


Cụ Thanh ông hơn cụ bà chừng hai tuổi, cũng được gọi là tỉnh táo nhưng chân tay yếu, lóng ngóng không còn đủ sức khỏe để phục vụ cụ bà ngày ba bữa ăn như vài tháng trước đây huống gì là phục vụ, chăm nom cho cụ bà toàn diện. Cho nên năm nay, khi Tết đến, xuân về, ngồi với nhau “chén chú, chén anh” trong mâm tiệc tất niên, nghe cậu em út khởi xướng phong trào thay phiên nhau về nhà bố mẹ chăm sóc các cụ, mấy anh em không biết có phải vì có hơi men ngà ngà mà cũng hứng chí hò dô hưởng ứng quyết định sống chết thế nào cũng phải bắt đầu thay phiên nhau về ở với các cụ từ ngày mồng một Tết.

Sau bữa tiệc tất niên, có lẽ sau khi anh chén anh, chú chén chú tỉnh, không còn nhớ nổi đêm qua đã hứa hẹn điều gì nên sáng sớm hôm sau các anh con trai vẫn điềm nhiên ai ở nhà nấy, để hai cô con gái cùng hai anh con rể của ông bà Thanh khi sang chúc Tết phải ở lại phục vụ bố mẹ trọn cả ngày không còn có cơ hội trở về nhà chồng.

Đến ngày mồng hai, tới phiên anh con thứ thì anh cũng biến mất dạng với lí do ngày Tết quá nhiều khách khứa tới chúc Tết nên tạm thời anh chưa thu xếp được đành cậy nhờ các bác, các cô. Cuối cùng hai cô con gái vẫn phải thay nhau tranh thủ te tắt qua với bố mẹ.

Bàn chuyện...chăm mẹ, Eva tám chuyện, Gia dinh, cham soc cha me, cham me, bo me, con cai, gia dinh hanh phuc, gia dinh, vo chong
Cụ Thanh năm nay đã ngoài tám mươi, trí óc không còn được minh mẫn như cách đây một vài năm.

Ngày mồng ba mấy anh về phân trần khách khứa thế này, khách khứa thế nọ rồi ai lại về nhà ấy sau khi nhận được thông báo ngày mai hóa vàng để tiễn ông bà tổ tiên. Hai cô con gái lại te tắt chạy lại… thẳt lòng nhìn bố già gạt ngang hàng nước mắt đang lăn xuống.

Ngày Mồng bốn, mười hai giờ trưa, con dâu thì khoanh tay, con trai thì chéo chân ngồi xếp hàng trong nhà. Anh nào anh ấy ra vẻ gật gù tán đồng chú này thế là không được, anh này thế là không nên, phân tích con dâu khác máu, tanh lòng không thể nề hà khó khăn mà chăm bẵm mẹ mình... Song tựu trung lại thì vẫn không có anh nào chịu… rời vợ hằng đêm để tới nhà ông bà Thanh ngủ, te tắt ban ngày để chăm bẵm phục vụ bà chuyện vệ sinh cá nhân. Họp bàn từ trưa sang buổi chiều, đến tận tối muộn, bữa cơm của lễ hóa vàng đã xong tự bao giờ mà mọi chuyện vẫn không thể ngã ngũ.

Từ xin ý kiến lui lại lịch “công tác” chăm mẹ xé ra chuyện anh nọ đùn đẩy cho anh kia, anh này vô trách nhiệm, ích kỉ… cả nhà trên dưới loạn xạ xưng hô từ anh em chuyển sang anh - tôi, ông - tôi, bà – tôi… Căn nhà bỗng trở nên ầm ỏm, cáu gắt, ông cụ lãng tai ngồi khoanh chân trên ghế cứ nhìn khẩu hình miệng của từng đứa con mà đoán nội dung cuộc trò chuyện. Chỉ có bà cụ Thanh cứ đi đi, vào vào cười, luôn miệng lặp lại một câu: “Bọn này hay nhỉ! Bọn này hay nhỉ!”.
(Theo Afamily)
Bacsi.com