Vợ yêu ơi, anh rất hãnh diện mình là người đàn ông đa năng, việc gì cũng làm được. Vì thế, anh luôn tự hào với biệt danh em tặng cho chồng: “Ông biết tuốt”.

Anh “biết tuốt” những việc như tắm trẻ sơ sinh, thay tã, pha sữa, nấu cháo, bón cho con ăn khi vợ than “sinh con xong, em bị hậu sản hay sao ấy, người cứ rã rời, tâm trí mông lung chẳng tập trung được việc gì. Anh giúp em chăm con nhé”. Ừ, thì con là cục cưng của vợ chồng mình, chăm con là niềm hạnh phúc của mọi ông bố, anh hăng hái nhận lãnh. Nhờ “giúp em” mà anh thành “bố đảm”. Anh “biết tuốt” chuyện nửa đêm thức dậy pha sữa cho con bú bình; ẵm bồng nựng nịu, hát ru dỗ con cả đêm khi bé ươn mình mọc răng sốt nóng. Gì chứ chuyện cho con bú xong phải ẵm đứng, vỗ lưng cho bé ợ hơi, rơ lưỡi, chà răng thì đảm bảo em không rành bằng anh. Kỹ năng làm bố của anh ngày càng được nâng lên khi con đi trường mầm non. Đưa đón con là chuyện nhỏ; dành thời gian trò chuyện với cô giáo để biết hôm ấy con có ngoan không cũng là chuyện nhỏ. Chuyện đáng “khoe” là con mình vốn khó ăn, nhờ thế anh thành đầu bếp giỏi khi mày mò tìm hiểu để mỗi ngày chế biến những món khác nhau giúp kích thích khẩu vị của con. Anh học được tính kiên nhẫn khi chạy lòng vòng theo dỗ con ăn. Hai cha con rất thích cùng nhau đi siêu thị, mua đồ chơi; cô gái ở shop quần áo trẻ em luôn miệng khen anh có khiếu thẩm mỹ khi chọn cho con những bộ đồ “độc”… Đôi lúc, anh cũng áy náy vì con “bám” ba, quên mẹ, nhưng mối bận tâm ấy nhanh chóng qua đi vì em bảo: “Không có anh chăm con chắc em khó lòng theo học lớp thạc sĩ này. Cảm ơn “ông biết tuốt” của em!”.


Vợ yêu à. Nói không phải… xúi quẩy, nhưng anh thấy nếu lỡ mất việc, anh cũng chẳng lo thất nghiệp. Anh đang tính, nếu không đi làm, anh có thể mở trung tâm rèn kỹ năng làm bố mẹ, làm nội trợ. Gì chứ chuyện ấy thì anh bảo đảm mình có thể làm thầy, kể cả việc ứng xử thế nào với những trò điên đầu của các chú ngựa non, vì con trai mình vốn hiếu động, lắm trò.

Nãy giờ lan man về khả năng "biết tuốt" của mình, anh quên một điều băn khoăn mà chỉ em mới giải đáp được. Chẳng là hôm sinh nhật anh, cô thư ký mới vào làm thỏ thẻ: “Em tặng trưởng phòng cái áo sơ mi, hy vọng anh không chê”. Anh cứ ngẩn tò te, không phải vì cô ấy dễ thương; cũng không phải vì cái áo màu xanh dương rất đẹp, mà vì từ khi lấy vợ, đây là lần đầu tiên có người mua áo cho anh. Lâu nay, anh vẫn tự mua sắm cho mình. Từ hôm ấy, anh cứ băn khoăn: “Không biết vợ có yêu mình không?”.

XUÂN HẠO (PNO)

BACSI.com