Trái tim của tôi như bị một lưỡi dao bất ngờ xuyên thấu. Tôi đã hiểu tất cả rằng con trai tôi không là một chàng trai bình thường.


Tôi đã hiểu rằng con trai tôi không là một chàng trai bình thường (google image)

Năm 18 tuổi, tôi yêu H. - một người đánh đàn trong nhà thờ và các đám cưới. Cha mẹ và các anh tôi cho rằng H. không xứng với tôi vì anh nghèo khó quá. Vậy là cả gia đình tôi, gồm ba mẹ cùng năm anh trai, ra sức ngăn cản mối tình của chúng tôi. Thậm chí họ nhiều lần xua đuổi, gây thương tích cho anh ấy.

Tôi sinh Ninh, con trai tôi, trong hoàn cảnh đặc biệt khi H. - cha nó - bị chính các cậu nó vu oan và bị bắt giữ. Rồi H. được minh oan, ra tù, tìm cách liên lạc với tôi và con trai nhưng không được. Anh nản chí và bỏ đi đâu không ai biết. Tội nghiệp Ninh, nó không có cha từ đó. Tôi đã cố bù đắp, yêu thương con trai mình như chính Ninh là tất cả lẽ sống của tôi.

Lúc sinh ra đến năm 12 tuổi, Ninh là một chú nhóc bình thường, cũng nghịch phá và hiếu động như bất kỳ đứa con trai nào cùng lứa tuổi. Thế nhưng sang năm 13 tuổi, tôi phát hiện con mình có những biểu hiện khác lạ. Cháu bể giọng và nói tiếng như con gái. Ít giao tiếp, cháu cố thu mình trước đám đông. Tôi cứ nghĩ con bước vào tuổi dậy thì dĩ nhiên sẽ có chút thay đổi. Rồi tất cả sẽ qua, con sẽ là một chàng trai trưởng thành, mạnh mẽ. Con sẽ có người yêu, sẽ dắt cô gái ấy về ra mắt tôi, sẽ bảo mẹ ơi con sẽ cưới cô ấy...

Ốc mượn hồn

Năm Ninh 16 tuổi, một hôm bất ngờ đi làm về, tôi phát hiện con trai tôi, với bộ mặt son phấn lòe loẹt, đang mặc chiếc áo đầm của tôi soi gương. Phút riêng tư của Ninh đó sao? Nó đang vô tư bộc lộ bản thân đó sao? Trái tim người mẹ của tôi như bị một lưỡi dao bất ngờ xuyên thấu. Tôi đã hiểu tất cả rằng Ninh không là một chàng trai bình thường.

Vẻ ngoài đàn ông của nó chỉ để che giấu tâm hồn của một phụ nữ, với những khát khao cũng rất phụ nữ. Nó giống như con ốc mượn hồn thôi. Ngay giây phút ấy tôi bỏ về phòng riêng, úp mặt vào gối khóc không thành tiếng. Tôi khóc rất lâu, khóc đến kiệt sức, khóc vì thất vọng, vì bất lực. Nhưng trên hết tôi khóc vì thương xót con tôi, dấu ấn bất hạnh rồi đây sẽ in trên trán nó. Nó sẽ chịu đựng những kỳ thị khủng khiếp của người đời và sẽ đau khổ biết bao...

Nhưng cũng ngay giây phút ấy, tôi hiểu rằng tôi vẫn yêu thương Ninh và còn yêu thương nhiều hơn trước đây gấp bội phần. Vấn đề là tôi phải đối diện với con thế nào đây, dạy dỗ thế nào đây để con có thể sống mà không tự ti, mặc cảm vì dẫu sao bây giờ nó cũng chỉ là một đứa trẻ cô đơn và hoang mang trước cuộc đời?

Ngay hôm sau tôi gọi Ninh đi siêu thị cùng mẹ, rồi hai mẹ con đi ăn kem. Giữa không khí vui tươi, cởi mở của hai mẹ con, tôi bất ngờ hỏi con rằng: “Con ơi, có phải con vẫn thích là con gái mẹ?”. Ninh ngồi lặng đi rất lâu, nhìn tôi bằng đôi mắt thất thần. Rồi bất ngờ Ninh gật đầu thú nhận: “Dạ, con luôn muốn mình là một cô gái...”. Tôi âu yếm đặt tay lên vai con, kéo con lại gần mình. “Con không hiểu... Con không hiểu tại sao con lại như vậy...” - bất ngờ Ninh bật khóc như bị ai đánh, như bị oan ức.

Tôi mong rằng những người mẹ khác có con thuộc giới tính thứ ba như con tôi đừng cảm thấy đó là bất hạnh.

Các chị hãy chấp nhận con như chính bản thân nó, hãy yêu con vì chính con người nó.

Các chị hãy dành thời gian cho con, gần gũi con nhiều hơn, đồng hành cùng con, khuyến khích con hãy sống thật, sống đầy thì người đời sẽ chấp nhận con mà không chút kỳ thị hay ghét bỏ.

Nước mắt lăn dài trên gương mặt xinh đẹp của nó. Tôi lại thấy trái tim người mẹ của tôi đau đớn như bị ai tàn nhẫn vò nát, nhưng rồi tôi lấy lại bình tĩnh rất nhanh. Chính tôi không hiểu sao mình bình tĩnh như vậy. Tôi siết vai con và bảo: “Không sao đâu con, mẹ nghĩ sự việc cũng bình thường thôi. Con vẫn là một người rất dễ mến, rất cởi mở và ai cũng thương mến con”.

Một lúc sau con thôi khóc và nhìn tôi. Ánh nhìn bình thản và những câu nói của tôi làm Ninh cảm thấy mình được thấu hiểu và có thể cởi bỏ những uẩn ức. Chính tôi cũng cảm nhận rằng tôi và con sẽ như hai người bạn thân và cả hai sẽ cùng đồng hành trên một bước đường chông gai phía trước. Con tôi sẽ không bao giờ cô đơn vì đã có tôi bên cạnh để tin cậy và sẻ chia...

Hãy bộc lộ đi con!

Tôi bắt đầu chú ý dạy con về giao tiếp. Tôi khuyến khích con năng học nhóm và tham gia các câu lạc bộ ở trường như câu lạc bộ bơi lội (Ninh bơi rất giỏi). Tôi khuyến khích con dẫn bạn bè về nhà chơi, những lúc như thế tôi luôn chuẩn bị cho con và các bạn một bữa tiệc nhỏ, bày ra những trò chơi, tạo điều kiện cho con cởi mở, tự tin hơn.

Thật ra điều này cũng không dễ dàng gì, Ninh từ lâu đã có thói quen lẩn trốn đám đông, sống cô độc vì muốn che giấu con người thật của mình. Nhưng từng bước một, tôi tốn rất nhiều thời gian thuyết phục Ninh từ bỏ vỏ ốc ấy. Không ít lần thất vọng, không ít lần khóc thầm. Ninh như một bức tường khó lay chuyển...

Không, tôi quyết không bỏ cuộc. “Con hãy là chính con đi, mẹ vẫn tin con là người bạn đáng mến của cả lớp. Con định đóng kịch đến bao giờ, một vở kịch theo mẹ là đáng chán lắm, con ạ” - một ngày tôi quyết định nói với con như vậy. Và tôi ngỡ ngàng nhìn thấy những giọt nước mắt cảm động chực trào ra trong mắt con. Từ đó Ninh quyết định thay đổi...

Biết con thích ngành quản lý du lịch và khách sạn, tôi khuyến khích con đăng ký những lớp giao tiếp tiếng Anh, những lớp kỹ năng mềm. “Con phải thật giỏi ở lĩnh vực của mình, sự kỳ thị của người đời sẽ dần mất đi” - tôi bảo con. Con tôi đau đớn: “Con phải vất vả gấp đôi một người bình thường để khẳng định mình sao? Tại sao vậy?”. Tôi nhìn sâu vào mắt con: “Nếu cuộc đời cứ đơn giản thì có còn là cuộc đời không? Hãy nhìn mọi việc theo chiều hướng tích cực nhất, con à...”.

Những buổi cắm trại hay du lịch ngoại thành, ngoại tỉnh của lớp tổ chức, tôi khuyến khích con tham gia và chỉ bảo con cách chăm lo cho mọi người, giúp đỡ những bạn nữ, giúp đỡ thầy cô. “Nếu con là người biết nghĩ đến người khác, biết lo lắng cho người khác, biết quan tâm đến người khác một cách vô vụ lợi, lòng con cũng sẽ thanh thản, mãn nguyện phải không?” - tôi thẳng thắn đặt vấn đề. Con tôi gật đầu đầy tự hào: “Cũng mướt mồ hôi đó mẹ à, chỗ này gọi, chỗ kia réo, Ninh ơi là Ninh. Nhưng con cảm thấy vui lắm. Con vẫn có thể sống có ý nghĩa. Các bạn bảo những chuyến đi chơi xa như vậy nếu thiếu con chắc sẽ bớt vui rất nhiều”.

Những nghi ngại, mặc cảm của Ninh bớt dần khi con tôi bắt đầu biết cách cho đi, biết cách chia sẻ cùng bạn bè. Ninh được bạn bè tin cậy, tín nhiệm. Hễ gặp chuyện buồn phiền hay khó khăn, các bạn trong lớp, trong câu lạc bộ thường gọi điện cho Ninh. Và con tôi đã luôn biết lắng nghe hay nhiệt tình giúp đỡ. Những chuyện khó giải quyết trong cuộc sống, những hiểu lầm giữa bạn bè, Ninh lại có mẹ bên cạnh để “tư vấn”. Mối quan hệ giữa mẹ con tôi khắng khít hơn, đồng cảm hơn, ấm áp hơn cả trước đây.

Quan trọng hơn, Ninh đã vô tư bộc lộ mình, người ở giới tính thứ ba. Ninh đã được bạn bè chấp nhận và yêu mến bởi chính bản thân nó. Nhờ Ninh, tôi cũng đã cứng cỏi, vững vàng hơn, biết tin ở chính mình...

Theo Tuổi trẻ/bau.vn

BACSI.com