Bon hay khóc nhè đòi linh tinh. Mẹ giải quyết bằng cách làm ngơ với những yêu sách không chính đáng của con. Một hôm con đòi mua kẹo, mẹ không cho và mặc kệ.

Con khóc ngặt nghẽo. Để gây sự chú ý của mẹ, thấy con chó đi ngang qua, con mắng to:

- Con chó này, sao chạy ngang qua đây!?

Me giả vờ không nghe thấy. Lúc này, con tiến lại gần ông Phật di lặc. Mẹ sợ con làm bể, liền chạy lại xem, con vỗ mạnh lên đầu ông Phật rồi lớn tiếng:

- Người ta khóc mà ngồi cười hả? Vô duyên!

Hải Yến