Hóa ra, nuôi trẻ, là sự lắng nghe trẻ chứ không phải là kinh nghiệm!
Cu Bi được 6 tháng, tôi bắt đầu tìm hiểu việc cho con ăn dặm. Các cụ thì bảo đầu tiên là cho ăn bột, rồi bột nghiền rồi cháo rồi cơm. Các công thức của Nhật thì giới thiệu phương pháp 6 tháng ăn nhuyễn, 8 tháng ăn băm, 10 tháng ăn cháo hạt và 1 tuổi ăn cơm… đủ cả.


Tôi quyết định cho con ăn cháo luôn từ đầu để khỏi phải cách rách chuyện bột bẹt, khỏi phải lo chất lượng gạo xay bột của hãng này hãng khác thế nào. Tôi rinh về một chiếc máy xay tay, nấu một nồi cháo trắng, còn các thứ khác thì bữa nào nấu ăn bữa đấy. 6 tháng thì xay nhuyễn cháo với thịt với rau, 8 tháng thì xay lợn cợn hơn một chút, 10 tháng thì chỉ xay rau – thịt rồi chuyển sang ăn rau băm.

Cũng tính chuyện cho con ăn cơm ngay thừ 12 tháng như các bà mẹ Nhật mà tôi hằng ngưỡng mộ, nhưng khi đến 12 tháng, Bi vẫn còn nồng nhiệt với cháo, và cơm thì chỉ đá gà đá vịt. Cho đến khi 16 tháng, Bi tự động bỏ cháo, ăn cơm (và các thứ không phải là cháo) mà không chờ đợi việc chuyển đổi.

Hóa ra, nuôi trẻ, là sự lắng nghe trẻ chứ không phải là kinh nghiệm!
Trẻ con, mỗi bé lại phát triển khác nhau mà không phải đứa nào cũng giống đứa nào. Kinh nghiệm với trẻ này sẽ không thể áp dụng hoàn toàn cho trẻ khác, và vì thế, kinh nghiệm lớn nhất của mẹ là lắng nghe con.

Theo Lửa ấm/giadinh.net.vn

BACSI.com