“Trong quan hệ này (mua – bán dâm) có cầu có cung – đó là quan hệ biện chứng, nên khi đã chống cung thì phải chống cả cầu” - Đại biểu Bùi Sỹ Lợi nói.

Bên hành lang Quốc hội sáng nay (12/6), Đại biểu Bùi Sỹ Lợi, Phó Chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội của Quốc hội đã có cuộc trao đổi xung quanh vấn đề nên hay không nên công khai danh tính người mua dâm.



ĐBQH Bùi Sỹ Lợi, Phó Chủ nhiệm Uỷ ban các vấn đề xã hội của Quốc hội

- Từ một số vụ lùm xùm xung quanh một số người nổi tiếng (hoa hậu, người mẫu, người đẹp) bán dâm mới đây, dư luận đang quan tâm đến việc người bán dâm thì bị công khai rõ danh tính trong khi người mua dâm thì hầu như được “che đậy” an toàn, ông thấy việc này thế nào?

- Pháp lệnh phòng chống mại dâm quy định sẽ gửi tên người mua dâm về cơ quan, đơn vị và địa phương nơi cư trú – quy định là đúng, nhưng quá trình tổ chức thực hiện lại không triệt để. Công khai người bán dâm mà người mua dâm lại không công khai là lý gì? Tôi cho rằng như vậy là chưa công bằng.

Chính vì lẽ đó, về hệ thống pháp luật có lẽ chúng ta phải xem xét, đánh giá lại, cần thiết thì phải quy định rõ công khai danh tính người mua dâm. Chúng ta muốn đấu tranh chống mại dâm, đấu tranh chống tệ nạn xã hội mà lại không công khai danh tính các đối tượng mua bán dâm thì hiệu quả đấu tranh rất khó.

Trong quan hệ này (mua – bán dâm) có cầu có cung – đó là quan hệ biện chứng, nên khi đã chống cung thì phải chống cả cầu – đó là nguyên tắc. Theo tôi thì nên công khai cả người mua dâm lẫn người bán dâm.

- Nhưng có ý kiến cho rằng công khai danh tính người mua dâm là không nên, không khả thi vì sẽ ảnh hưởng đến các mối quan hệ khác, sẽ gây tan vỡ hôn nhân, chia ly vợ chồng, con cái…?

- Tôi nghĩ ý kiến đó là không đúng. Anh (người mua dâm) muốn có hạnh phúc gia đình thì anh đừng làm chuyện bậy đó – không ai ủng hộ anh làm bậy như vậy. Muốn cho gia đình hạnh phúc, êm ấm vợ con thì anh phải giữ gìn hạnh phúc gia đình anh – bây giờ anh muốn được cả cái này (gia đình) lại được cả cái khác (mua dâm) thì không có!

Tôi ủng hộ phải gửi danh tính người mua dâm cho cả cho cơ quan, đơn vị, cả địa phương nơi cư trú và cả công khai dư luận.

- Cũng có ý kiến cho rằng cứ phạt nặng thì người mua dâm sẽ… sợ?

- Phạt cũng phải phạt, nhưng biện pháp đi cùng hình thức phạt thì phải có chế tài để xử lý cùng. Chỉ có hình phạt thôi thì không quan trọng, vì nếu anh (người mua dâm) là đại gia thì anh có tiền để anh đi làm bậy, tiền với anh có là cái gì đâu! Chính vì thế phạt tiền không thể răn đe và không thể giáo dục lâu dài được.

Tôi cho rằng, kèm theo hình thức phạt nặng thì phải có hình thức bổ sung đi kèm là công khai danh tính, chí ít là phải thông báo cho địa phương và cơ quan, đơn vị theo tinh thần của Pháp lệnh Phòng chống mại dâm cho bớt tệ nạn này đi.

- Nhưng rõ ràng việc chuyển danh tính người mua dâm về cơ quan và nơi cứ trú hiện nay chưa rốt ráo - việc này góp phần làm tệ nạn mại dâm không giảm, thưa ông?

- Đúng là việc này chưa rốt ráo. Cơ quan và chính quyền địa phương chưa sát sao thực hiện – chúng ta phải làm chứ bây giờ đã đến lúc báo động về việc này.

Luật xử lý vi phạm hành chính cũng theo hướng không đưa đối tượng mại dâm vào cơ sở khám chữa bệnh, nên nếu không cương quyết, không làm căng thẳng, không làm triệt để cái này thì dứt khoát công cuộc phòng chống mại dâm, phòng chống tệ nạn xã hội của chúng ta không đạt yêu cầu.

- Ông có đồng tình với việc công khai hóa hình thức mua bán dâm ở Việt Nam như một nghề không?

- Chúng ta đã bàn đến vấn đề này nhưng chúng ta đang trong nền văn hoá châu Á, nền văn hoá Việt nên việc chúng ta công khai hình thức mua bán dâm còn khó trong tâm thức, trong suy nghĩ của con người chúng ta. Nên theo tôi hiện nay chúng ta chưa nên áp dụng hình thức đó. Nhưng không áp dụng hình thức đó thì chúng ta phải áp dụng hình thức cứng rắn: vừa xử phạt nặng vừa xử lý công khai danh tính đối với người mua dâm.

Theo zing.vn
Bacsi.com