Kết quả 1 đến 5 của 5
  1. #1
    thanhyen Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 3
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    288

    Mặc định chuyển nhà thành hưng Tôi là phụ nữ

    chuyển nhà thành hưng Tôi là phụ nữ độc thân ngoài 30, từng học tập và làm việc gần 8 năm ở Hà Lan, giờ làm việc ở một công ty nước ngoài tại TP HCM với mức thu nhập khá tốt. Tôi đã mua nhà riêng hoàn toàn bằng tiền của mình mà không nhờ đến sự trợ giúp của bố mẹ hay bạn bè. Cũng như những người bạn còn độc thân, tôi bị bố mẹ và họ hàng hối thúc chuyện lấy chồng. Sau khi suy nghĩ và cân nhắc rất nhiều, tôi không thấy có lý do nào đủ thuyết phục để phải có chồng. Sau đây là những lý do mọi người thường liệt kê vì sao phải kết hôn:

    Lý do kinh tế: Ngày xưa, các khía cạnh xã hội của người phụ nữ bị hạn chế nên người chồng đồng nghĩa với chỗ dựa tài chính, nhưng ở xã hội hiện đại phần lớn phụ nữ hoàn toàn độc lập về tài chính nên lý do này bị loại ngay từ đầu. Có chồng để có con? Tại sao phải cố có con cho bằng được? Cuộc sống hiện đại bận rộn và hối hả hơn xưa rất nhiều.

    Con cái lớn đi làm một ngày 9-10 tiếng cũng phải để người già ở nhà một mình cả ngày. Rồi chuyện con cái lớn vẫn còn muốn ở chung với cha mẹ già sẽ ngày càng ít, vì lập nghiệp ở phương xa hoặc đơn giản là không ở chung để tránh va chạm giữa các thế hệ. Hay trong trường hợp xấu nhất, con cái chết trước cha mẹ không phải là chưa bao giờ xảy ra. Ở các nước phương Tây, người già rất khỏe mạnh, trên 90 tuổi vẫn đi ăn nhà hàng, mua sắm và tập thể dục một mình được. Người phương Tây năng vận động, không có thói quen ngồi một chỗ bắt người khác hầu hạ. Họ không để di chúc lại cho con cái mà dùng tiền hưu trí để chăm sóc sức khỏe bản thân. Tôi thấy người già ở Việt Nam rất tiết kiệm vì muốn để dành cho con cháu, rồi đến khi sức khỏe kiệt quệ mới mặc định con cái phải chăm, trong khi ai cũng nằm lòng câu "phòng bệnh hơn chữa bệnh". Theo tôi lý do lấy chồng để có con không thuyết phục, sức khỏe của mình thì mình chủ động chứ con cái lớn cũng bận rộn mưu sinh làm sao chăm cha mẹ từng ly từng tí được.

    Có chồng để có người chia sẻ buồn vui trong cuộc sống: Đây có thể là lý do hợp lý nhất nhưng chỉ đúng với chồng Tây. Nói ra nhiều người không vui nhưng ở Việt Nam có tập quán "ký hợp đồng trên bàn nhậu", sau giờ làm các quán nhậu đặc kín đàn ông, họ cho rằng việc đi nhậu là để kiếm tiền nuôi vợ con và củng cố sự nghiệp lâu dài. Chồng đi nhậu thì chuyện nhà cửa con cái đương nhiên đẩy sang cho vợ, vậy hóa ra những lo toan hàng ngày một mình người vợ phải gánh sao. Có người bảo đàn ông chỉ làm việc lớn, tôi không biết việc lớn là gì khi tôi đã có nhà riêng rồi, mà nhà thì lâu lâu mới xây một lần, còn chuyện cơm nước con cái ngày nào cũng phải lo. Tôi nhắc đến chồng Tây vì xã hội phương Tây không xem việc nhà và chăm sóc con cái là của riêng người vợ, cũng không xem trách nhiệm tài chính là của riêng người chồng, mà đó là việc của cả hai. Nhưng nếu tôi lấy chồng Tây thì e lại làm khó các cụ trong nhà.

    Gần đây tôi hay nghe những người quen và cả không quen bóng gió chuyện lấy chồng. Giờ tôi sống rất tốt nên cảm thấy không có chồng cũng chẳng sao, nếu có tôi cần người đó có tư tưởng hiện đại. Xã hội đã thay đổi rất nhiều rồi, mối quan hệ vợ chồng không thể đóng khung mãi ở "hồi đó" được. Tình cảm vợ chồng liệu có thể duy trì được bao lâu khi chồng chỉ cần đưa tiền là xong trách nhiệm? Nếu mối quan hệ vợ chồng chỉ dựa trên tiền như vậy thì những phụ nữ đã độc lập về tài chính không có lý do gì phải có chồng cả.

  2. #2
    thanhyen Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 3
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    288

    Mặc định

    chuyển nhà thành hưng hà nội Sở Giao thông Vận tải (GTVT) TP HCM vừa trình Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố đề án Tăng cường vận tải hành khách công cộng (VTHKCC) kết hợp kiểm soát phương tiện cơ giới cá nhân tham gia giao thông. Đề án được "đặt hàng" Viện Chiến lược và Phát triển giao thông vận tải (Bộ GTVT) nghiên cứu, nhằm giải quyết tình trạng kẹt xe tại Sài Gòn.

    Nếu đề án được thông qua, thành phố sẽ hạn chế và tiến tới cấm môtô, xe máy 2-3 bánh tại một số khu vực trung tâm như: quận 1, 3, 5, 10, Phú Mỹ Hưng, Khu đô thị mới Thủ Thiêm... vào giai đoạn 2025-2030.

    "Sắp tới, Ủy ban MTTQ Việt Nam TP HCM tổ chức phản biện, sau đó UBND thành phố sẽ trình Thường trực Thành ủy. Ngoài ra, một số nội dung phải thông qua HĐND do liên quan đến phí", lãnh đạo Sở GTVT cho biết.




    Đường phố Sài Gòn ken đặc ôtô, xe máy giờ cao điểm. Ảnh: Hữu Khoa.

    Đề án đưa ra 36 giải pháp sắp xếp theo nhóm, thứ tự ưu tiên kèm trách nhiệm của các cơ quan và nguồn lực thực hiện.

    Trong đó, đưa ra một loạt giải pháp để kiểm soát phương tiện cá nhân như: thu phí ôtô vào nội đô thông qua việc bổ sung phí ùn tắc giao thông và ô nhiễm môi trường vào danh mục các loại phí, lệ phí - làm cơ sở thực hiện trong giai đoạn 2021-2025; kiểm soát điều kiện an toàn kỹ thuật và bảo vệ môi trường đối với ôtô, xe máy từ đó quy định vùng hoạt động của các loại phương tiện và thu phí môi trường.

    TP HCM cũng hạn chế lượng ôtô đăng ký mới, xe có biển số tỉnh lưu thông vào trung tâm thành phố theo lộ trình; rà soát chủng loại xe máy để đề xuất biện pháp xử lý xe không đảm bảo an toàn kỹ thuật và bảo vệ môi trường; sắp xếp giờ làm việc, giờ học lệch ca nhằm giảm bớt lưu lượng giao thông giờ cao điểm...

    Việc hạn chế lưu thông môtô, xe máy sẽ được thực hiện theo lộ trình. Đầu tiên là ở trung tâm thành phố, Khu đô thị mới Thủ Thiêm, Khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng. Sau đó mở rộng ra các khu vực lân cận khi hạ tầng giao thông và giao thông cộng cộng đã phát triển tiệm cận các điều kiện.

    Theo đề án, phát triển VTHKCC là điều kiện để hạn chế xe cá nhân. Việc này cần triển khai đồng bộ với các giải pháp hành chính và giải pháp kinh tế trong việc kiểm soát phương tiện cá nhân (ôtô con, môtô, xe máy 2-3 bánh).

    "Tuy nhiên, đề án cũng khẳng định việc hạn chế nhu cầu lưu thông bằng phương tiện cá nhân là cần thiết và chỉ triển khai khi hệ thống giao thông công cộng cơ bản đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân", đại diện Sở GTVT nói thêm.

    Các điều kiện phải đạt được trước khi thành phố hạn chế sử dụng phương tiện cá nhân là: hạ tầng đô thị, mật độ mạng lưới xe buýt, bãi giữ máy, dịch vụ cung cấp xe đạp hoặc xe máy điện công cộng để kết nối với hoạt động vận tải hành khách công cộng, cự ly tiếp cận trung bình của hành khách dưới 500 m.

    Đề án được thực hiện theo 3 giai đoạn: từ nay đến 2020, 2021-2025 và 2026-2030. Các nhóm giải pháp được đề xuất theo nguyên tắc "kéo - đẩy", tức là kéo giảm lượng người sử dụng phương tiện cá nhân và đẩy mạnh hành khách tham gia phương tiện công cộng, đảm bảo hai nhóm giải pháp có thể tiến hành song song để đạt hiệu quả cao nhất.

    Đến năm 2030, thị phần vận tải hành khách công cộng toàn thành phố phải đạt từ 29,3 đến 36,8%. Khi tỷ lệ sử dụng phương tiện công cộng tăng thì tỷ lệ sử dụng phương tiện cá nhân giảm tương ứng.

    Dự kiến, để thực hiện đề án, nguồn lực từ ngân sách sẽ dành ưu tiên cho phát triển vận tải hành khách công cộng bằng xe buýt - khoảng 52.550 tỷ đồng. Các nguồn lực khác từ xã hội hóa đầu tư hoặc vốn ODA sẽ phát triển các tuyến vận tải hành hành khách khối lượng lớn, hệ thống thu phí ôtô cá nhân vào trung tâm... khoảng 323.000 tỷ đồng.

    Tháng 7/2017, HĐND TP Hà Nội thông qua đề án Tăng cường quản lý phương tiện giao thông nhằm giảm ùn tắc giao thông và ô nhiễm môi trường, giai đoạn 2017-2020 tầm nhìn 2030. Theo nghị quyết, Hà Nội sẽ dừng hoạt động xe máy trên địa bàn các quận nội thành vào năm 2030; tổ chức thống kê, phân loại theo khu vực (quận, huyện), niên hạn, chủng loại toàn bộ xe máy trên địa bàn; phân vùng hạn chế hoạt động của xe máy phù hợp với cơ sở hạ tầng và năng lực phục vụ của hệ thống vận tải hành khách công cộng.

    Hà Nội cũng cấm ôtô hoạt động theo giờ, theo ngày trên một số tuyến phố; thí điểm cấm đỗ theo ngày chẵn lẻ; ban hành quy định hoạt động của taxi ngoại tỉnh.

  3. #3
    nguyenthihanoi5 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    1,157

    Mặc định

    chuyển nhà thành hưng Chuyện xảy ra gần một năm nhưng tôi cứ nghĩ mới hôm qua, không thể ngờ vợ tôi, người cùng làng xóm, quen nhau từ thuở chăn trâu cắt cỏ lại phản bội tôi khi vào công ty mới. Tôi 34 tuổi, vợ 30 tuổi, có 2 con trai gái đầy đủ, cuộc sống không thiếu gì. Đợt đi du lịch công ty vợ về, tôi thấy cô ấy có nhiều thay đổi và lạ lắm. Tôi biết vợ có nhắn tin chứ chưa ăn nằm gì với đồng nghiệp nên cố gắng chờ vợ về rồi hỏi xem sao, hy vọng suy nghĩ của mình sai. Đón vợ tại công ty, vợ bước xuống xe với nhiều quà, tôi không quan tâm. Đi được nửa đường, tôi hỏi và làm căng, vờ như biết hết chuyện rồi, vài câu tra hỏi vợ cũng không nói gì, tôi thử chiêu cuối cùng thì vợ nói đã ngủ với người đó 2 lần, một lần là trước khi đi du lịch. Tim tôi như vỡ tan từng mảnh mà vẫn cố bình tĩnh để không té xe.

    Về nhà, có cả mẹ vợ ở đó, tôi xác định sẽ ly dị, đồng thời cho hàng xóm biết luôn bộ mặt thật của vợ. Hàng xóm chạy tới khá đông vì trước giờ nhà tôi được xem là hòa thuận, vợ chồng chẳng to tiếng bao giờ. Tôi cho vợ một tuần để thu dọn và ra khỏi nhà. 2 giờ sáng hôm sau, tôi nằm mà nước mắt cứ chảy, nghĩ thương con, không biết con sẽ như thế nào nếu không có mẹ ở bên. Mẹ vợ và vợ quỳ lạy, van xin tôi tha thứ một lần trong đời nhưng tôi không làm được. Tôi nằm ôm hai con đến gần 4 giờ sáng thì đứa thứ hai tỉnh dậy đi vệ sinh rồi hỏi mẹ đâu, thằng anh cũng tỉnh dậy theo, nói nhớ mẹ. 3 bố con ôm nhau khóc mà không dám khóc to. Tôi điện về quê, mẹ đẻ nói cho vợ một cơ hội để con có mẹ, tim tôi lại vỡ ra từng mảnh, chấp nhận hy sinh vì hai con nhưng trong lòng vẫn có cảm giác vợ không thay đổi. Tôi chẳng nghĩ nhiều nữa, nếu vợ còn một lần như thế, tôi sẽ giải quyết thật nhanh để không còn lần nào trái tim tan nát nữa.

  4. #4
    nguyenthihanoi5 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    1,157

    Mặc định

    chuyển nhà thành hưng Tôi yêu cô gái ấy từ lúc mới ra trường, lúc đó tôi 22 còn em 19, cả hai rất hạnh phúc trong mối tình này. Có điều tôi luôn cảm giác mình yêu em nhiều hơn. Chúng tôi đã quan hệ với nhau nhiều lần, khi mới yêu thật say đắm. Trải qua 4 năm yêu nhau, tôi tập trung cho sự nghiệp, em ra trường cũng vậy. Em làm ở một tập đoàn lớn, rồi có cảm tình với trưởng phòng, 31 tuổi, chưa vợ con, công việc ổn định, phong độ..., người ấy gần như hơn tôi tuyệt đối. Tôi đã dẫn em ra quán cà phê, nơi hai đứa từng hẹn hò để nói và trao đổi cho ra nhẽ. Em ân hận và quay lại. Tôi tha thứ cho điều đó vì biết hai người chỉ đi xem phim hai lần, chưa có gì quá giới hạn. Kể từ đó, chúng tôi quan hệ ít hơn, 2 tuần rồi một tháng, rồi 2 tháng một lần.

    Tết vừa rồi, em về quê ăn tết, gia đình có chuyện. Em biết mẹ ngoại tình trong khi bố vẫn yêu mẹ và không hề biết chuyện. Em tâm sự, tôi thấy gánh nặng và áp lực khủng khiếp trên đôi vai em. Sau Tết, khi đi xem phim về em nói lời chia tay tôi vì hết yêu. Thế giới như sụp đổ, chưa bao giờ tôi thấy mọi thứ tồi tệ như vậy. Hôm sau tôi lấy lại bình tĩnh và hỏi em, em nói đã suy nghĩ một tháng về cuộc tình này: "Em ở bên vì thương anh, anh là người tốt, có điều em đã hết yêu, hoặc có thể nói là chưa từng yêu anh. Em không muốn giống như mẹ, người cố gắng trở thành người phụ nữ của gia đình theo chuẩn mực xã hội".

    Tôi cảm nhận không phải em chưa từng yêu tôi, nếu thế thì tình cảm lúc trước chẳng thể chân thành được. Sự vô tâm của tôi là cơn gió kéo tình cảm của em bay xa và nguội lạnh, rồi em rung động trước người thứ ba. Biến cố gia đình là ngòi nổ để em nói lời chia tay. Tôi thực sự ân hận về sự vô tâm của mình, quên mất rằng em thật quan trọng. Tôi xin em một cơ hội, dù chỉ 1%. Tôi đang chờ và nhớ em lắm. Mong được các bạn cùng chia sẻ.

  5. #5
    nguyenthihanoi5 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    1,157

    Mặc định

    chuyển nhà thành hưng Tôi yêu cô gái ấy từ lúc mới ra trường, lúc đó tôi 22 còn em 19, cả hai rất hạnh phúc trong mối tình này. Có điều tôi luôn cảm giác mình yêu em nhiều hơn. Chúng tôi đã quan hệ với nhau nhiều lần, khi mới yêu thật say đắm. Trải qua 4 năm yêu nhau, tôi tập trung cho sự nghiệp, em ra trường cũng vậy. Em làm ở một tập đoàn lớn, rồi có cảm tình với trưởng phòng, 31 tuổi, chưa vợ con, công việc ổn định, phong độ..., người ấy gần như hơn tôi tuyệt đối. Tôi đã dẫn em ra quán cà phê, nơi hai đứa từng hẹn hò để nói và trao đổi cho ra nhẽ. Em ân hận và quay lại. Tôi tha thứ cho điều đó vì biết hai người chỉ đi xem phim hai lần, chưa có gì quá giới hạn. Kể từ đó, chúng tôi quan hệ ít hơn, 2 tuần rồi một tháng, rồi 2 tháng một lần.

    Tết vừa rồi, em về quê ăn tết, gia đình có chuyện. Em biết mẹ ngoại tình trong khi bố vẫn yêu mẹ và không hề biết chuyện. Em tâm sự, tôi thấy gánh nặng và áp lực khủng khiếp trên đôi vai em. Sau Tết, khi đi xem phim về em nói lời chia tay tôi vì hết yêu. Thế giới như sụp đổ, chưa bao giờ tôi thấy mọi thứ tồi tệ như vậy. Hôm sau tôi lấy lại bình tĩnh và hỏi em, em nói đã suy nghĩ một tháng về cuộc tình này: "Em ở bên vì thương anh, anh là người tốt, có điều em đã hết yêu, hoặc có thể nói là chưa từng yêu anh. Em không muốn giống như mẹ, người cố gắng trở thành người phụ nữ của gia đình theo chuẩn mực xã hội".

    Tôi cảm nhận không phải em chưa từng yêu tôi, nếu thế thì tình cảm lúc trước chẳng thể chân thành được. Sự vô tâm của tôi là cơn gió kéo tình cảm của em bay xa và nguội lạnh, rồi em rung động trước người thứ ba. Biến cố gia đình là ngòi nổ để em nói lời chia tay. Tôi thực sự ân hận về sự vô tâm của mình, quên mất rằng em thật quan trọng. Tôi xin em một cơ hội, dù chỉ 1%. Tôi đang chờ và nhớ em lắm. Mong được các bạn cùng chia sẻ.

 

 

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •